mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Đọc Truyện Teen
> > >

Truyện kiếm hiệp Vô Dực Biển Bức

Chương 1
Tàn thu. Trên cổ đạo cách thành Lạc Dương mười dặm... Trời đã xế chiều, gió càng lúc càng thổi mạnh, lá khô bay đầy trời khiến cho không gian càng trở nên hoang tàn. Trên cổ đạo bỗng xuất hiện một đội nhân mã. Đội nhân mã có tổng cộng ba cỗ xe, bốn kiện mã và hai mươi bảy người. Trên cỗ xe đi đầu là lá cờ màu đỏ thêu hai chữ "Trấn Viễn". Chính là đòan tiêu của Trấn Viễn tiêu cục. Trấn Viễn tiêu cục tuy tọa lạc tại Lạc Dương nhưng hành tẩu khắp nơi trong thiên hạ, ngọai trừ những kẻ cố ý gây sự, hầu hết hắc bạch lưỡng đạo đều nể mặt. Trấn Viễn tiêu cục có địa vị như thế trong giang hồ đương nhiên thực lực không phải nhỏ. Tổng tiêu đầu Lôi Tấn, mười năm trước với một thanh Ngư Lân Tử Kim Đao, liên kết với Lưỡng Hà thập lục trại, trải qua hàng trăm trận huyết chiến mới có được địa vị như ngày nay. Sau đó ông đã cùng kết bái huynh đệ của mình là Ngân Kiếm Hàn Sanh lập nên Trấn Viễn tiêu cục. Những năm gần đây Kim Đao Ngân Kiếm rất ít khi đích thân hộ tiêu, không phải vì tuổi cao sức yếu mà là họ căn bản không cần phải ra mặt. Việc hộ tiêu giao lại cho ái nữ của Lôi Tấn là Lôi Phượng đảm đương. Lôi Phượng đúng là thanh xuất ư lam, võ công kiêm cả Kim Đao và Ngân Kiếm, đủ sức đảm đương công việc hộ tiêu. Nàng năm nay chưa quá hai mươi tuổi nhưng đã bảo tiêu được năm năm. Năm đầu tiên, Lôi Tấn và Hàn Sanh theo sát hai bên, năm thứ hai thì Lôi Tấn chỉ còn chút lo lắng, đến năm thứ ba thì họ đã hòan tòan yên tâm. Từ đó về sau, cho dù là đồ quý giá đến cỡ nào, nếu chủ nhân không đặc biệt chỉ định thì tất cả chuyến tiêu đều do Lôi Phượng hộ tiêu. Nữ hài tử này ngòai võ công cao cường ra, tâm tư còn rất cẩn mật chu đáo, năm năm bảo tiêu chưa một lần sơ suất. Nàng vốn không phải là một kẻ kiêu ngạo, mà thủy chung nàng rất cẩn thận. Do đó Lôi Tấn đối với nàng rất yên tâm. Một thiếu nữ như Lôi Phượng đúng là một thiên tài bảo tiêu. Rất tiếc con người ai cũng có lúc sơ suất, con người ai cũng có nhược điểm. Lôi Phượng cũng không ngọai lệ...° ° °Gió càng lúc càng thổi mạnh như muốn thổi tung cả chiếc khăn chòang cổ và chiếc mũ của Lôi Phượng. Nàng mặc áo đỏ, khăn chòang màu đỏ, ngay cả chiếc mũ cũng màu đỏ, đỏ như máu. Con ngựa nàng cưỡi lại màu trắng. Bạch mã hồng y đặc biệt gây sự chú ý của người khác, hà huống nàng lại có thân hình yểu điệu, dánh vẻ thật quyến rũ. Nàng ghìm cương cho ngựa đi chậm lại, tay để hờ bên hông, không biết vì lý do gì mà nàng có vẻ rất trầm lặng. Theo sát bên nàng là một thanh y nữ tử cũng cưỡi bạch mã, niên kỷ khỏang chừng mười sáu, vẻ mặt vẫn hiện rõ nét ngây thơ. Thanh y nữ tử này chính là Thu Cúc, a hòan tùy thân của Lôi Phượng. Tuy là a hòan nhưng nàng đối xử với Thu Cúc như tỷ muội, đi đâu cũng dẫn theo, còn truyền luôn cả võ công. Theo sau Lôi Phượng là hai tiêu sư Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ. Hai người này do đích thân Lôi Tấn và Hàn Sanh chọn lựa, kinh nghiệm phong phú, võ công cũng không phải tầm thường. Trương Bán Hồ sử thanh Đại Hòan Đao còn Đào Cửu Thành dùng Nhật Nguyệt Câu. Trong giang hồ họ cũng có chút danh tiếng, võ công cũng thuộc hàng thượng đẳng. Tiêu sư khi đi áp tiêu đương nhiên sẽ hóa trang để che dấu xuất thân của mình.° ° °Hiện tại họ đã đến cổ đạo. Hai bên đường tòan là rừng phong, lá phong mùa thu sẽ biến thành màu đỏ, cộng thêm ánh mặt trời chiếu vào càng khiến chúng trở nên vô cùng rực rỡ. Cả con đường như ngập chìm trong màu đỏ, mỹ lệ đến yêu dị. Cả đòan xe như đi trong huyết quang, thêm vào đó Lôi Phượng lại mặc hồng y, tòan thân đỏ như máu, mỗi khi nàng đi đến chỗ lá phong dày đặc, cả người nàng như hòa nhập vào không gian, tất cả như hóa thành máu tươi. Càng nhìn càng thấy mỹ lệ... mỹ lệ đến yêu dị. Bên ngòai rừng phong là một trà lầu, trang trí cực kỳ đơn giản, có vẻ chỉ đủ để tránh gió. Chủ quán là một lão nhân trạc thất tuần, khi thấy đòan xe của Trấn Viễn tiêu cục thì lão liền bước ra ngòai. Nhưng lão không mời mọi người vào quán mà chỉ đi thẳng đến chỗ xe hàng, hỏi dò một tên tiêu sư: - Tiêu xa này có phải là của Trấn Viễn tiêu cục hay không? Tên tiêu sư cảm thấy kỳ quái nhưng cũng gật đầu đáp: - Có chuyện gì không? Lão nhân lại hỏi tiếp: - Trong các người phải chăng có một vị cô nương tên là Lôi Phượng? Tên tiêu sư lập tức thất sắc. Lôi Phương đang ở cách đó không xa, nghe thấy liền hỏi lại: - Lão bá tìm tiểu nữ có chuyện gì? - Có một vị khách quan để lại một phong thư, yêu cầu lão đích thân giao cho Lôi Phượng cô nương. - Lôi Phượng chính là tiểu nữ. Lúc nói câu đó, mặt nàng có chút quái dị. Lão nhân liền lấy từ trong tay áo ra một phong thư, một tiêu sư tiếp lấy, mang đến trước mặt Lôi Phượng. Lôi Phượng vừa cầm lấy phong thư vừa hỏi lão nhân: - Người đó ra sao? - Là một công tử rất anh tuấn, nghe nói y họ Tiêu. Lôi Phượng liền hỏi dồn: - Tiêu gì? - Cái đó lão không biết. - Chuyện xảy ra khi nào? Lão nhân trầm ngâm nói: - Cách đây nửa canh giờ. Lôi Phượng "a" lên một tiếng rồi đưa mắt nhìn xuống phong thư. Ngòai bìa thư không có lấy một chữ. Thu Cúc nghiêng đầu nhìn sang hỏi: - Tiểu thư cho rằng đây là thư của Tiêu công tử? - Ta làm sao biết. Thu Cúc đột nhiên hỏi: - Có phải tiểu thư đã gặp Tiêu Thất công tử? - Tiêu Thất? Vừa thốt lên hai tiếng đó, tòan thân Lôi Phượng đã chấn động, nàng liền cười nói: - Ta và y bất quá chỉ gặp nhau một lần. Y là người giao du rất rộng, hiện tại gặp lại chưa chắc đã nhận ra ta. Hơn nữa đã lâu rồi ta và y không hề có liên lạc, không biết y tìm ta có chuyện gì. Mặt nàng lại hiện lên vẻ kỳ quái. Nét kỳ quái càng lúc càng rõ ràng. Nàng vẫn cười nhưng hiện tại nụ cười ẩn ướt vẻ đau khổ. Nàng chậm rãi mở phong thư, chầm chậm lấy lá thư ra. Thư chỉ là một mảnh giấy nhỏ. Chỉ mới lấy lá thư ra được phân nửa, Lôi Phương đã không tự chủ được, hai mắt chăm chú nhìn, thần thái hết sức khẩn trương, hơi thở gần như đứt đọan. Thời gian dường như đã đứng lại. Thu Cúc ở bên cạnh cảm thấy có điều gì không ổn, liền đưa mắt nhìn sang. Khi nhìn rõ được phong thư, Thu Cúc liền cảm thấy chấn động, sau nửa ngày mới thốt lên được: - Sự thật là sao... Lôi Phượng lập tức ra dấu bảo im. Thu Cúc vốn là một nữ tử thông minh, lập tức im lặng, không dám[b]phát ra một âm thanh nào nữa. Lúc này Lôi Phượng đã khôi phục lại trạng thái bình thường. Nàng đăm đăm nhìn Thu Cúc một lúc rồi nhanh chóng quay về đọc tiếp lá thư. Mắt nàng lại trở nên đăm chiu, nét mặt liên tục thay đổi, trở thành kỳ quái, thậm chí là rất kỳ quái. Trên bầu trời, một con phi điểu đang hân hoan bay tới. Hân hoan đến mãnh liệt. Lá thư chỉ vỏn vẹn có mấy chữ: "Gặp nhau tại Thiên Long cổ tự, có chuyện cần thương lượng. Tiêu Thất" Khi lấy lá thư ra được phân nửa, Lôi Phượng đã nhìn thấy cái tên đó, cái tên làm cho nàng bỗng nhiên mất tự chủ. Nếu nói nàng có nhược điểm thì chủ nhân của lá thư này chính là nhược điểm của nàng. Xưa nay vốn dĩ chỉ có một người có thể khiến cho nàng rơi vào trạng trái đó. Đó chính là Tiêu Thất.° ° °Tiêu Thất. Có người bảo y là một hiệp khách, cũng có người bảo y là một lãng tử. Vô luận là hiệp khách hay lãng tử, hiện tại trên giang hồ, y rất nổi tiếng. Y rất anh tuấn, võ công cũng không tầm thường. Có người nói y chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử. Đẹp hay xấu vốn dĩ không có một tiêu chuẩn nào nhất định nhưng vô luận là nam hay nữ, thậm chí là những kẻ có thù óan với y, đều cho rằng y thật anh tuấn. Duy nhất chỉ có một người phủ nhận điều đó. Chính là Tiêu Thất. Y không vì chuyện này mà kiêu ngạo, thậm chí còn cảm thấy phiền não. Đa số phiền não của y cũng từ đó mà ra. Về phương diện võ công, y cũng rất may mắn. Y có một vị sư phụ rất giỏi: Vô Tình Tử. Vô Tình Tử nhất kiếm động Thiên Nam, Đọan Trường Kiếm của ông không có địch thủ, dưới thanh Đọan Trường Kiếm xưa nay chưa hề có kẻ sống sót. Tiêu Thất thanh xuất vu lam, thành tựu còn hơn cả sư phụ. Đọan Trường Kiếm hiện tại là tiêu ký của Tiêu Thất, trên giang hồ thanh danh y còn vượt cả Vô Tình Tử. Tiêu Thất luôn vận bạch y, sử một thanh thất sắc minh châu dài ba thước ba tất, chính là thanh Đọan Trường bảo kiếm. Thanh ngọc mã, cương tơ tím, minh châu bảo kiếm hòa cùng bạch y xưa nay đã làm điên đảo biết bao thiếu nữ đa tình. Lôi Phượng cũng là một trong số đó. Bầu trời vẫn thê lương, đôi mắt Lôi Phượng đầy u óan nhìn vào khỏang không vô tận. Vẻ ngạc nhiên dần dần tan biến, trên mặt nàng nét hoan hỉ dần dần hiện rõ. Hơi thở của nàng cũng trở nên gấp gáp. Thu Cúc cũng nhận ra điều đó, đột nhiên hỏi: - Tiểu thư sao lại khẩn trương như vậy? - Ai bảo ta khẩn trương? - Vậy tiểu thư có đi gặp Tiêu công tử không? Lôi Phượng lập tức rụt tay lại, không tự chủ được hỏi ngay: - Ngươi đã thấy hết? Thu Cúc cười nói: - Còn bảo là không khẩn trương? Tiểu tỳ ở kế bên mà tiểu thư cũng không nhận ra. Lôi Phượng quát: - Quỷ nha đầu, nói chuyện nên cẩn thận một chút. - Tiểu thư yên tâm, chuyện này tiểu tỳ nhất định không nói với bất kỳ ai. Rồi Thu Cúc hạ giọng hỏi nhỏ: - Không biết Tiêu công tử tìm tiểu thư có việc gì? Lôi Phượng lắc đầu: - Hiện tại ta cũng không rõ. Thu Cúc vẫn hạ giọng thật nhỏ: - Cho tiểu tỳ đi theo được không? - Ngươi theo để làm gì? - Tiểu tỳ... tiểu tỳ cũng muốn gặp Tiêu công tử. Nói đến đó Thu Cúc đột nhiên đỏ mặt, đôi mắt trở nên mông lung, tưởng chừng như đang lơ lửng trên chín tầng mây. Lôi Phượng nhìn thấy liền thở dài nói: - Y quả thật đã làm cho biết bao nhiêu thiếu nữ điên đảo. Thu Cúc đỏ mặt nói: - Tiểu tỳ chưa gặp mặt Tiêu công tử nhưng giang hồ đồn rằng nữ nhân nào gặp y một lần cũng không thể quên y được. Lôi Phượng cũng đỏ mặt, lập tức nói sang chuyện khác: - Hiện giờ ta cũng không biết y kiếm ta có việc gì, có lẽ nơi đây nhiều người nên bất tiện. Thu Cúc cười khổ. Lôi Phượng nói tiếp: - Nếu có thể, sau khi gặp mặt y xong, ta nhất định dẫn y đến gặp ngươi. - Nhất định vậy đi. - Nhất định. Lôi Phượng vừa gật đầu đồng ý vừa xếp phong thư lại. Phía sau, hai tiêu sư Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ đã thấy hết mọi sự, vẻ mặt họ rất kỳ quái. Hai người nhìn nhau một lúc rồi thúc ngựa tiến lên phía trước. Đào Cửu Thành thăm dò: - Phượng cô nương, đã phát sinh chuyện gì thế? - Không có gì, một bằng hữu muốn gặp ta mà thôi. Đào Cửu Thành nhìn Lôi Phượng đầy nghi ngờ hỏi: - Có phải cô nương muốn một mình đến đó? Có chuyện gì quan trọng không? - Không có gì quan trọng, chỉ là y muốn gặp ta. - Cô nương có thể khẳng định là y? Lôi Phượng cười nói: - Đương nhiên. Lôi Phượng nhìn Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ nói: - Phiền nhị vị thúc thúc hộ tống tiêu xa vào thành trước. Sau khi phó ước xong tôi sẽ quay lại ngay. - Cô nương đi đâu cũng nên cho bọn tôi biết, nếu Tổng tiêu đầu có hỏi cũng dễ trả lời. - Nơi mà chúng ta vừa đi qua, Thiên Long cổ tự bên kia rừng. Cả hai thất kinh nói: - Thiên Long cổ tự. Trương Bán Hồ tiếp: - Theo tôi biết, ngôi cổ miếu đó hiện tại rất hoang phế, đã lâu rồi không có người lai vãng. Đào Cửu Thành tiếp: - Ngay cả hòa thượng cũng không có. Lôi Phượng cười nói: - Y không phải là hòa thượng, hơn nữa tôi tin chắc rằng y đang ở đó. Tiếng cười của nàng trong như tiếng chuông ngân. Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ nghe nàng cười đến ngây người. Tất cả những người hiện diện, trừ Thu Cúc, điều ngây người ra. Bọn họ rất ít khi thấy Lôi Phượng cười, càng hiếm khi thấy nàng cười vui vẻ như vậy. Tiếng cười của Lôi Phượng kéo dài không dứt, như trăm hoa đua nở, xua tan vẻ tịch mịch của trời đất. Tiếng cười của nàng khiến cho bạch mã quay đầu lại, nàng hô khẽ một tiếng, khúc ngựa phi nhanh về phía trước. Mọi người đều quay lại nhìn hướng Lôi Phượng đi, mặt ai cũng hiện lên vẻ kỳ dị. Chỉ có Thu Cúc là không hề thay đổi nét mặt. Lôi Phượng đi càng lúc càng xa, hình bóng nàng dần dần mất hút ở cuối đường. Thu Cúc không nén được, thở dài một tiếng. Đào Cửu Thành nghe thấy tiếng thở dài liền sực tỉnh, hỏi Thu Cúc: - Ai đã ước hẹn với Phượng cô nương? Thu Cúc mỉm cười thần bí, chầm chậm nói: - Tiểu tỳ không thể nói được, nếu tiểu thư biết được thì tiểu tỳ gánh vác không nổi đâu. Đào Cửu Thành nhớ lại vẻ mặt của Lôi Phượng và Thu Cúc khi nãy, liền nói: - Chẳng trách Phượng cô nương lại vui vẻ như... Thu Cúc liền cắt ngang: - Ai nói? Đào Cửu Thành cười nói: - Tâm sự của đám thiếu nữ các ngươi làm sao qua mắt được tôi. Cũng tốt, Phượng cô nương cũng đã đến tuổi rồi. Thu Cúc la lớn: - Vào thành rồi hãy nói. - Được,[/b][b]được, tôi không nói nữa. Hai người liền ra hiệu cho đòan tiêu tiếp tục lên đường. Lúc này lão nhân bán trà lại tiến đến, cất giọng nói: - Mọi người đi đường chắc cũng vất vả rồi, hay là vào trong uống chén trà. Đào Cửu Thành nhìn xuống nói: - Cũng được, chúng ta hãy ở đây nghỉ ngơi một chút, đợi Phượng cô nương trở về rồi vào thành luôn. Lão nhân lập tức chìa tay ra nói: - Xin mời. Cả đòan tiêu xa liền tiến vào trà lâu.° ° °Trong trà lâu chỉ có ba cái bàn gỗ cũ kỹ, đại khái là đã có từ lúc vừa khai trương quán trà. Tiền bán trà cũng chỉ đủ sống qua ngày, nếu muốn thay bàn mới cũng khó mà làm được. Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ cũng không màng đến chuyện đó. Hà huống quán trà này cũng chưa phải là tệ nhất mà họ đã từng thấy. Trên bàn là khay trà và mấy chén trà. Chén trà tuy có rất nhiều vết nứt nhưng nhìn rất sạch sẽ. Lão nhân mỉm cười nói: - Mọi người cứ tự nhiên dùng trà. Đào Cửu Thành hỏi: - Tiền trà bao nhiêu? - Tùy vào lòng hảo tâm của các vị. Đào Cửu Thành vỗ bàn cười khanh khách: - Người xưa có câu gừng càng già càng cay thật quá đúng. Nếu chúng ta cho ít thì là không có lòng hảo tâm. Lão nhân chỉ mỉm cười, không đáp. Đào Cửu Thành liền phân phó các tiêu sư: - Các ngươi cứ tự nhiên dùng trà, lão nhân gia đã cao tuổi thế này, nếu cứ để lão nhân gia mời hòai thì thật là lỗi quá. Mọi người đều cười to rồi lần lượt ngồi vào bàn. Lão nhân đợi mọi người ngồi xong liền nói: - Lão vừa mới pha trà xong, các người thật là đến đúng lúc. Đào Cửu Thành nghe thấy thì hiếu kỳ hỏi: - Bình thường chắc ít người qua lại vào giờ này? Lão nhân giật mình nói: - Cũng nhiều. Đào Cửu Thành nói: - Tuy là nhiều người qua lại nhưng tin chắc là ai cũng có chuyện gấp, ít ai muốn ghé vào quán trà. - Khách quan nói như vậy là có ý gì? Đào Cửu Thành nhìn chăm chăm vào lão nhân, nói: - Tôi chỉ thấy lạ mà thôi. Lão nhân chỉ mỉm cười. Đào Cửu Thành đột nhiên phát hiện ra nụ cười của lão nhân rất kỳ quái, có cái gì đó không giống trước đây. Trước đây lão nhân cười rất hiền từ nhưng bây giờ nụ cười lại ẩn ước vẻ thâm hiểm. Cảm giác thân thiện trước đây đã thay vào bằng cảm giác bất an. Trương Bán Hồ bên cạnh nghe thấy cũng cảm thấy bất an, thậm chí còn cảm nhận được sát khí. Bất giác tay Trương Bán Hồ đã để lên chuôi Đại Hòan Đao. Đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Hai người nhanh chóng chạy đến chỗ phát sinh biến cố, liền nhìn thấy một tiêu sư đang dùng hai tay bóp chặt cổ mình, rồi chầm chậm ngã xuống. Tách trà trên tay y rơi xuống đất. Cùng lúc một tiêu sư khác cũng đánh rơi chén trà rồi dùng hai tay bóp chặt cổ mình, hai mắt mở trừng trừng, môi mấp máy, cố gắng nói: - Trong trà có độc... Nói xong mấy tiếng thì cả người y cũng ngã xuống bất động. Mặt y liền biến thành màu tím đen. Kịch độc. Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ rúng động trong lòng, cả hai đều quay lại nhìn lão nhân bán trà. Lão nhân hiện tại vẻ mặt rất thâm trầm, đôi mắt lóe lên sát khí. Đôi mắt lão nhân đã biến thành xanh lục như quỷ hỏa. Mắt người làm sao có thể biến thành như thế được? Cả hai đã bắt đầu thấy bất an. Lão nhân liên tục phát ra những tiếng "chi chi" khi lão cười. Giọng cười đó càng không phải của con người. Họ chưa từng nghe thấy tiếng cười quái dị như thế bao giờ. Đào Cửu Thành hét lớn một tiếng để xua đi cảm giác sợ hãi: - Tất cả cẩn thận. Lời nói chưa dứt thì Nhật Nguyệt Câu đã cầm trong tay. Trương Bán Hồ cũng hô lên "cẩn thận" rồi rút Đạo Hòan Đao ra. Hai người thi triển thân pháp, một trái một phải đồng thời vây công lão nhân. Cùng lúc đó lại có thêm ba tiêu sư ngã xuống đất. Mặt họ đều biến thành màu tím đen. Năm người uống trà, không có người nào thóat chết. Đào Cửu Thành nộ khí xung thiên, nhìn lão nhân quát: - Ngươi là ai? Lão nhân cười âm hiểm: - Ta là ai không quan trọng. - Ngươi muốn cướp tiêu? Lão nhân chỉ mỉm cười. - Ngươi biết chúng ta là ai không? - Điều đó không có quan hệ gì. - Vậy sao? - Bởi vì cái mà ta muốn không phải là tiêu xa mà là mạng của các ngươi. Trương Bán Hồ liền hỏi: - Chúng ta và ngươi có thù óan gì chăng? - Một chút cũng không có. Đào Cửu Thành liền ngộ ra: - Có phải vì Phượng cô nương? - Hóa ra ngươi cũng khá thông minh. Lão nhân thở dài nói tiếp: - Đáng tiếc người thông minh hay chết sớm. Nói xong, lão liền cười "chi chi" mấy tiếng. Đào Cừu Thành không nhịn được liền hỏi lần nữa: - Ngươi thật ra là ai? Trương Bán Hồ quát lớn: - Ngươi có chịu để lại danh tánh hay không? Lão nhân chầm chậm nhìn hai người họ rồi cất tếng: - Ta đương nhiên là có danh tánh, bất quá các ngươi cũng không thể biết được ta là ai vì đã lâu rồi ta không dùng đến nó. Giang hồ gọi ta là Biên Bức. - Biên Bức? - Đúng vậy. Lão nhân chầm chậm nói lại: - Biên Bức. Đào Cửu Thành lập tức nhớ đến một việc, thất thanh la lên: - Thì ra lão chính là người đó. Lão nhân trầm giọng: - Chính là ta. Đào Cửu Thành biến sắc: - Nhưng... Lão nhân cắt ngang: - Dơi là một động vật rất kỳ lạ, có khi nhìn giống đã chết nhưng thật sự nó vẫn còn sống. Đào Cửu Thành sững người đứng bất động. Trương Bán Hồ cũng nhớ lại sự kiện đó, biến sắc la lên: - Lão quả thật là người đó? Đào Cửu Thành nói: - Trong võ lâm chỉ có một mình y. Trương Bán Hồ hỏi: - Vậy Phượng cô nương... - Ở tại nơi của Biên Bức. Trương Bán Hồ gật đầu: - Không sai. Đào Cửu Thành lập tức huy động Nhật Nguyệt Câu. Các tiêu sư khác cũng rút binh khí ra, la vang chấn động cả trà lâu, Đào Cửu Thành la lên: - Đừng để lão thóat khỏi trà lâu. Chúng nhân đồng thanh hưởng ứng. Ngòai năm tiêu sư bị trúng độc chết, ai cũng chăm chăm nhìn vào lão nhân như muốn giết lão để trả thù cho đồng bọn. Bọn họ hầu như không biết sợ bởi niên kỷ của họ còn quá trẻ, làm sao biết được trên võ lâm còn có "Biên Bức". Bọn họ làm sao biết được "Biên Bức" khủng bố, đáng sợ đến chừng nào. Đào Cửu Thành, Trương Bán Hồ cũng chỉ mới nghe giang hồ đồn đại. Có rất nhiều truyền thuyết về Biên Bức nhưng truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, chưa một ai thật sự chứng kiến. Vì xưa nay chưa từng có người sống sót dưới tay Biên Bức. Nhưng truyền thuyết vốn khác sự thật rất xa. Hà huống Biên Bức đã tuyệt tích giang hồ nhiều năm, giang hồ đồn rằng lão chết. Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ cũng tin[/b]vào điều đó vì người nói cho họ biết Biên Bức đã chết chính là Tổng tiêu đầu của Trấn Viễn tiêu cục, Lôi Tấn và Hàn Sanh. Lôi Tấn tính tình cương trực, còn Hàn Sanh là người rất thẳng thắn. Khi hai người họ nói điều gì thì nó là sự thật, không một ai dám hòai nghi. Biên Bức mà giang hồ cho rằng đã chết hiện tại đang đứng trước mặt họ. Liệu đây có phải là Biên Bức chân chính? Họ còn đang suy nghĩ thì Biên Bức đã nói: - Trước khi các ngươi chết, ta tuyệt đối sẽ không rời khỏi. Âm thanh của lão rất trầm, trầm đến độ kỳ quái, nghe như không phải là âm thanh của con người. Đào Cửu Thành nhìn lão, hỏi: - Lão thật sự là Biên Bức? Biên Bức lạnh lùng cười: Ngươi sẽ nhanh chóng biết là thật hay giả. Lời vừa dứt, lão đột nhiên rú lên. Lập tức có tiếng "phốc phốc" vang lên trong trà lâu. Am thanh thật là kỳ quái. Mọi người quay đầu lại nhìn, lập tức biến sắc, không thốt nên lời. Trên mái trà lâu u ám đột nhiên xuất hiện vô số dơi. Tiếng "phốc phốc" chính là tiếng đập cánh của chúng. Biên Bức trầm giọng nói: - Những con dơi này do chính ta nuôi. Tuy chúng nhìn giống những con dơi thông thường nhưng chúng là "vô dực biên bức", có một không hai trên thế gian này. "Vô dực biên bức." Thanh Đại Hòan Đao trong tay Trương Bán Hồ lập tức run lên. Đào Cửu Thành cũng không ngọai lệ. Bọn họ tuy chưa từng thấy sự lợi hại của Vô dực biên bức nhưng sự khủng bố vô hình gợi lên nỗi kinh sợ trong lòng họ. Tiếng hú vừa dứt, đám dơi liền bay lọan xạ khắp nơi. Trong trà lâu tràn ngập những tiếng "phốc phốc".

Chương 2
Rừng phong đỏ như máu. Mặt trời sắp lặn cũng đỏ như máu. Anh sáng xuyên qua lá phong, phản chiếu lên mình dơi cũng khiến chúng trở nên đỏ rực như máu. Có tiếng kêu sợ hãi vang lên, bọn tiêu sư hoảng loạn không biết phải làm gì. Hai tay của Trương Bán Hồ và Đào Cửu Thành ướt đẫm, họ muốn lên tiếng trấn an tất cả nhưng lời nói như nghẹn lại. Biên Bức nói tiếp: - Ta tuy là không có cánh nhưng ta có thể bay. Tòan thân lão lập tức bay lên. Đương nhiên không thật sự là bay, chỉ là thân hình lão đột nhiên cất lên lơ lửng trên không. Lão vận hắc y, tay áo có hình thù cổ quái. Khi lão cất mình lên, tay áo căng ra tựa như hai cánh dơi. Khi lão quạt tay, sức gió đẩy lão lên cao. Trương Bán Hồ kinh sợ, la lớn "cẩn thận" rồi huy động Đại Hòan Đao chém đến Biên Bức. Đào Cửu Thành cũng không chậm trễ, Nhật Nguyệt Câu thi triển "Song Long Xuất Hải" cùng thân pháp "Nhất Hạc Trùng Thiên" bay về phía Biên Bức. Bọn họ tính tóan không chậm nhưng Biên Bức còn nhanh hơn. Biên Bức phóng mình một cái đã vượt qua hai trượng, vươn tay chụp lấy thủ cấp của một tiêu sư cầm Hồng Anh Thương.Tên tiêu sư này cũng khá nhanh nhẹn, Hồng Anh Thương tấn công vào ngực Biên Bức như độc xà. Biên Bức cười lạnh, không thèm né tránh, trong lúc thân hình đang rơi xuống, lão phát ra một luồng kình lực đánh thẳng vào tên tiêu sư. Tên tiêu sư võ công vốn có hạn, nhìn thấy chiêu thức biến hóa vô cùng thì chỉ còn cách liều mạng công thẳng tới trước, vì thương đã đâm ra không thể thu hồi lại. Hồng Anh Thương xé gió đâm hụt vào khỏang không. Tên tiêu sư liền biết việc chẳng lành, kêu lên một tiếng sợ hãi rồi nhanh chóng lùi lại. Nhưng tiếng kêu của y vừa thóat ra thì đã bị chặn lại. Hữu thủ của Biên Bức đã hóa thành ưng trảo chụp lấy yết hầu y. Lão rung tay một cái, thân hình y bay lên đụng vào trần trà lâu. Nơi yết hầu còn lưu lại năm lỗ thủng, máu bắn không ngừng ra ngòai. Năm ngón tay vấy máu của Biên Bức lại công đến một tên tiêu sư khác. Y tưởng Biên Bức sẽ tấn công vào mặt mình nhưng ưng trảo của lão đã nhắm thẳng vào yết hầu. Yết hầu y bị trảo công trúng, máu từ năm lỗ hổng liền phún ra ngòai. Biên Bức lại phi người bay lên. Hai ống tay áo phất lên tạo thành những âm thanh vang dội, thân hình lão từ từ hạ xuống, ống tay áo hóa thành thanh đao chém vào hai tên tiêu sư khác. Một tên né không kịp, bị ống tay áo công trúng lập tức ngã xuống. Tên còn lại vung đao đón được nhưng vừa chạm vào thì thanh đao liền vuột khỏi tay bay lên xà nhà. Hổ khẩu của hắn bị chấn động, máu tuôn ra xối xả. Tất cả đều trở nên kinh hòang. Biên Bức lúc này đã đứng trước mặt hắn, vung tay biến trảo thành chưởng đánh vào mặt. Hắn kinh hòang không biết đường né tránh, lập tức kêu lên một tiếng thống khổ, xưong cốt bị chưởng lực chấn vỡ nát. Biên Bức rút tay về, mặt của tên tiêu sư đã không còn hình dạng nữa, như một khối bùn rơi xuống đất. Biên Bức vẫn không ngừng di chuyển, nhanh chóng đến quỷ dị, nhanh chóng đến kinh hòang. Hai ống tay áo của lão lại giết chết hai tiêu sư, chưởng lực của lão giết thêm một người nữa. Đã có bảy người chết dưới tay Biên Bức, thêm năm người trúng độc chết, tổng cộng đã có mười hai người mất mạng. Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ thi triển tòan lực đuổi theo Biên Bức hy vọng có thể ngăn chận lão, nhưng đều vô vọng. Đòan tiêu hai mươi sáu người lúc này chỉ còn lại có mười ba người. Đào Cửu Thành bi phẫn hét lên: - Tất cả tụ lại một chỗ, tòan lực chống cự. Y nói xong liền quay qua ra hiệu cho Trương Bán Hồ. Nhật Nguyệt Câu thi triển "Hồ Điệp Xuyên Hoa" như múa trên không, tận lực bảo vệ cho Thu Cúc cùng bốn tiêu sư. Trương Bán Hồ cũng không chậm trễ, Đại Hòan Đao thi triển "Bát Phương Phong Vũ", đánh ra liên tiếp mười ba đao để bảo vệ cho sáu tiêu sư còn lại. Bọn họ từ từ tiến đến gần nhau. Có một tên tiêu sư ở phía xa, nhìn thấy Biên Bức giết chết mấy huynh đệ đâm ra khiếp sợ, hét lên một tiếng, bỏ chạy về phía cửa. Trương Bán Hồ hét lớn: - Không được. Đại Hòan Đao chém nhanh về phía trước cản Biên Bức lại. Đao vừa chém tới, Biên Bức đảo người thóat ra ngòai, chuyển thân đuổi theo tên tiêu sư đó. Tên tiêu sư vừa chạy được vài bước thì nghe kình lực từ phía sau ập tới. Y thét lên một tiếng, chém lọan ba đao về phía sau. Y không cầu mong đả thương được địch nhân, chỉ mong bảo vệ mạng mình. Chỉ tiếc là với võ công của y là sao thóat chết dưới tay Biên Bức được. Đao thứ ba của y vừa thi triển được nửa chừng thì tay phải của Biên Bức đã tóm lấy cổ y từ phía sau. Tiếng cười quái dị của lão hòa cùng tiếng xương vỡ nghe rợn người. Biên Bức giết xong tên tiêu sư đó liền quay lại. Cùng lúc đó, đao của Trương Bán Hồ chém tới với lực đạo vô cùng[b]mạnh mẽ. Biên Bức hô to "hay lắm" rồi xoay người né thanh đao đang chém tới, hai ống tay áo đánh vào yết hầu của Trương Bán Hồ. Trương Bán Hồ thi triển "Phân Hoa Phất Liễu", một hóa thành hai, nhắm vào ống tay áo của Biên Bức. Đao vào tay áo chạm nhau rồi phân ra. Tay áo không hề gì, đao cũng không bị mẻ nhưng tay của Trương Bán Hồ bị chấn động đến tê rần. Trong lòng y bỗng dâng lên nỗi sợ hãi. Thân hình Biên Bức liền áp tới trước, hai cánh xếp lại, hai tay từ trong áo lộ ra, biến thành trảo công đến ngực Trương Bán Hồ. Lão biến chiêu rất nhanh, xuất thủ tàn độc, thật khiến cho người ta phải run sợ. Trương Bán Hồ không kịp thu đao, thấy tình thế bất lợi liền thóai lui nhanh chóng. Biên Bức theo sát y như bóng với hình. Phía sau lưng bỗng có tiếng động, Nhật Nguyệt Câu của Đào Cửu Thành đã công tới, khóa chặt cổ tay của Biên Bức. Thu Cúc huy động trường kiếm cùng tấn công Biên Bức. Ba tên tiêu sư cũng huy động vũ khí từ ba hướng công đến Biên Bức. Biên Bức không để ý gì đến thế công của bọn họ, song thủ hóa thành cánh cung đón đỡ năm lọai vũ khí. Thân hình lão không ngừng di động rồi một đạo hàn quang từ người lão bắn ra. Lập tức có tiếng kêu thảm thiết. Đạo hàn quang đó lại tiếp tục bắn về hướng khác, liền có tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu văng khắp nơi. Đào Cửu Thành liên tục kêu lên "cẩn thận", Nhật Nguyệt Câu không ngừng thi triển, không những lo bảo vệ bản thân mà còn lo cho người khác. Chỉ tiếc bản thân y cũng không lo nổi, chỉ một chút sơ ý, một đạo hàn quang đã xuyên qua Nhật Nguyệt Câu bắn vào vai trái. Máu từ vai trái lập tức phún ra, Nhật câu cũng rơi xuống đất. Đại Hòan Đao của Trương Bán Hồ cũng chỉ có thể tự bảo vệ bản thân. Thu Cúc hoa dung thất sắc, tòan lực thi triển kiếm chiêu. Kiếm quang tưởng chừng như kín đến mức mưa gió khó lọt qua nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ bản thân. Tiếng kim khí chạm nhau chấn động, hàn quang từ dưới đất bỗng bay lên cao. Bay lên nhanh đến mức khó nhìn thấy được. Kiếm ảnh đao quang lúc này đã tạm thời ngừng lại. Đào Cửu Thành tả thủ cầm Nguyệt câu hộ trước ngực, máu từ vai trái vẫn chảy ra như suối, phảng phất như lão sắp ngã gục. Trương Bán Hồ cầm Đạo Hòan Đao chéo trước ngực, thân hình rung rung, hơi thở cũng gấp gáp hơn. Thu Cúc cầm kiếm thủ ngang hông, sắc mặt trắng bạch, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ cực độ. Nàng hỏang sợ vì hiện tại trong trà lâu ngòai Biên Bức ra chỉ còn có ba người bọn họ. Những tiêu sư khác đều đã chết. Sàn nhà nhuốm đầy máu, khay trà, tách trà, bốn phía đều nhuốm máu. Ba người bọn họ cảm thấy căm phẫn vô cùng, đã có hơn mười người hy sinh mà vẫn chưa đả thương được Biên Bức. Biên Bức đương nhiên sẽ không dừng tay. Hiện tại lão đang ở trên xà nhà. Bọn họ không biết tại sao Biên Bức lại phi thân lên xà nhà nhưng họ biết chắc rằng Biên Bức không khi nào lại tha cho họ một cách dễ dàng như vậy. Không khí tràn ngập mùi máu tanh khiến hô hấp của bọn họ càng khó khăn. Trong trà lâu dường như ẩn chứa một áp lực vô hình. Xà nhà không to lắm nhưng vẫn chịu được sức nặng của Biên Bức. Lão an nhàn ngồi trên đó, đôi mắt xanh lục rực sáng, chăm chăm nhìn xuống ba người. Lão để thanh đao trên đùi. Thanh đao của lão dài ba thước, thân đao cong cong hình bán nguyệt, sáng đến chói mắt. Tuy đã giết rất nhiều người nhưng thanh đao không hề vấy một giọt máu. Giết người không thấy máu, quả thật là một thanh bảo đao. Năm ngón tay Biên Bức vuốt nhẹ lên thân đao, ngón giữa đột nhiên uốn cong búng vào thân đao. Thanh đao không ngừng rung động, phát ra một tiếng ngân dài như rồng ngâm. Đao quang tỏa ra khắp hướng như thiểm điện, cũng tựa như ánh mắt của thần linh. Bọn họ ba người đều cảm thấy chấn động. Biên Bức cười quái dị nói: - Các ngươi có biết đây là đao gì không? - Không biết. - Biên Bức Đao. Trương Bán Hồ lạnh lùng: - Biên Bức Đao thì có gì đặc biệt? - Thanh đao này chuyên dùng để giết những đại nhân vật, cho nên các người chết dưới thanh đao này cũng nên lấy làm vinh hạnh. Đào Cửu Thành nói: - Thiệt là khoa trương. Biên Bức thở dài nói: - Biên Bức Đao vốn có mười ba thanh, hiện tại chỉ còn một thanh duy nhất này thôi. Trương Bán Hồ kỳ quái hỏi: - Những thanh đao kia ở đâu? - Đã tặng cho mười hai nữ nhân mà ta thích. Lão cười cười rồi nói tiếp: - Thanh cuối cùng này cũng sắp tặng cho người khác rồi. Thu Cúc sợ hãi hỏi: - Có phải là tặng cho ... cho tiểu thư của ta? Biên Bức gật đầu: - Đúng vậy, tuy mắt ta không nhìn thấy được nhưng giang hồ đồn đãi nàng thật mỹ lệ, rất khả ái. Thu Cúc kinh ngạc hỏi: - Lão... lão là một người mù? Biên Bức nói: - Đúng, ta tuy không nhìn thấy gì nhưng đôi tai rất linh mẫn. Tai dơi vốn linh mẫn phi thường. Cả ba người đều hiện lên nỗi ngạc nhiên trong mắt. Biên Bức như vậy mà là một người mù, bọn họ làm sao có thể tin được chứ? Biên Bức dường như hiểu được tâm ý của bọn họ, liền nói: - Bọn ngươi không tin ta là kẻ mù nhưng sự thật vốn là như thế. Tả thủ lão chầm chậm đưa lên, ấn ngón tay vào mắt trái lấy con mắt ra. Mắt trái lão chỉ còn là một lỗ hổng. Con mắt vốn là quỷ hỏa lục sắc lân quang. Trong trà lâu vốn u ám, lân quang dĩ nhiên tỏa sáng. Biên Bức lấy con mắt ra đặt trên bàn tay. Con mắt lân quang phát sáng như có sinh mệnh, như đang trừng trừng nhìn bọn họ. Đào Cửu Thành, Trương Bán Hồ càng lúc càng khiếp sợ. Thu Cúc kinh hòang đến mức gần như ngất đi. Đây là lần đầu tiên bọn họ chứng kiến cảnh quỷ dị và khủng bố đến vậy. Biên Bức lại cười. Gương mặt lão không có mắt càng trở nên khủng bố. Lão chầm chậm gắn lại con mắt rồi hỏi: - Bây giờ các ngươi đã tin chưa? Thu Cúc không tự chủ được liền gật đầu. Đào Cửu Thành và Trương Bán Hồ cơ hồ cười cũng không cười nổi. Biên Bức cười nói: - Hiện tại các người có thể an tâm ra đi rồi. Ra đi? Bọn họ ba người đều hiểu rất rõ ẩn ý trong câu nói đó. Hai mắt Đào Cửu Thành sáng rực lên, trầm giọng nói: - Thu Cúc, bọn ta hợp lực cản Biên Bức lại, ngươi lên ngựa chạy đi. - Tôi... Đào Cửu Thành nói: - Bọn ta cho dù có chết ở đây, cũng có ngươi báo cho Tổng tiêu đầu biết mọi chuyện đã xảy ra, ngươi còn do dự gì nữa. Trương Bán Hồ cũng lên tiếng: - Sinh mạng của tiểu thư cũng nằm trong tay ngươi. Đừng lo cho bọn ta, hãy nhanh chóng rời[/b][b]khỏi đây. Thu Cúc dường như đã hiểu, cắn răng gật đầu, vừa mới cất bước thì tiếng của Biên Bức đã từ trên xà nhà vọng xuống: - Ngươi tưởng có thể thóat được hay sao? Tất nhiên là Biên Bức đã nghe được kế họach của họ. Thu Cúc vừa bước đi, nghe lão nói vậy đột nhiên dừng lại. Trương Bán Hồ hối thúc: - Thu Cúc chạy đi, đừng để ý đến lão. Đào Cửu Thành cũng tiếp: - Đừng lo cho chúng ta, đi mau. Thu Cúc gật đầu, bước nhanh về phía cửa trà lâu. Đào Cửu Thành hét lớn: - Lên. Tay phải lão cầm Nguyệt câu, phóng mình lên xà nhà. Trương Bán Hồ cũng không chậm trễ, Đại Hòan Đao xé gió chém về phía Biên Bức. Biên Bức bất động nhìn bọn họ phóng mình lên, đột nhiên la lớn một tiếng, thân hình khởi động, phá thủng mái trà lâu thóat ra ngòai. Khi lão vừa thóat ra, cả trà lâu liền sụp xuống. Đào Cửu Thành, Trương Bán Hồ không hề nghĩ đến chuyện như vậy sẽ xảy ra. Khi bọn họ vừa đáp xuống xà nhà thì cả trà lâu sụp xuống chôn vùi bọn họ. Biên Bức vốn ở trong trà lâu rất lâu, những trụ cột của trà lâu đều bị lão âm thầm chấn gãy trước khi bọn họ đến. Tất cả sự việc đều nằm trong tính tóan của lão. Sau khi chấn gãy xà nhà, lão liền phá thủng nóc nhà bay ra. Hai ống tay áo mở rộng, Biên Bức bay lượn trên không trung. Thu Cúc lúc này đã ra khỏi trà lâu, vừa mới đi được vài bước đã nghe tiếng động mạnh, trong lòng chấn động, vừa quay lại nhìn đã thấy cả trà lâu sụp đổ xuống. Cả người nàng run lên cầm cập. Chuyện gì đã xảy ra? Hai người bọn họ hiện tại ra sao? Thu Cúc còn đang kinh hòang thì đã nghe thấy âm thanh quái dị từ phía sau bay đến. Đó chính là tiếng cười của Biên Bức.Biên Bức từ trên không đáp xuống cách nàng chừng nửa trượng. Thu Cúc kinh hãi la lên: - Biên Bức. Đao của Biên Bức lập tức lao về phía nàng. Đao quang như thiểm điện. Thu Cúc nhanh chóng rút kiếm ra nghênh chiến. Nhưng nàng làm sao có thể chống lại Biên Bức. Thu Cúc hiểu rất rõ điều đó. Chiêu kiếm nàng đánh ra như đá chìm đáy biển. Thu Cúc thầm kêu lên "không xong", chưa kịp thu kiếm về thì thanh đao đã bay đến cổ họng nàng. Cơn đau thấu đến tận tim nàng. Thu Cúc kêu lên một tiếng rồi ngã xuống. Máu từ cổ nàng chảy ra nhuộm đỏ cả một mảnh đất. Nàng nằm bất động trên đất. Biên Bức cười lạnh lẽo, đưa đao lên thổi bay đi những giọt máu còn đọng lại trên đao, thần thái tỏ ra rất nuối tiếc nhưng nét mặt thủy chung vẫn lãnh khốc vô tình. Vào lúc đó, hai bóng người từ trà lâu đổ nát bay ra. Thân hình hai người dính đầy bụi bặm, phải bám vào nhau mới đứng vững được nhưng tay vẫn nắm chặt vũ khí. Bọn họ lập tức nhìn thấy Thu Cúc nằm dưới đất còn Biên Bức lạnh lùng đứng kế bên. Hai người nhìn nhau, Đào Cửu Thành liền nói: - Huynh đệ, ngươi mau chạy đi, ta sẽ liều mạng chặn lão lại. Trương Bán Hồ lắc đầu: - Ta phải cùng lão sống chết, ngươi chạy đi. - Ta đã thọ thương, mất máu quá nhiều, thể lực đã suy yếu, dù có chạy cũng không chạy xa được. Ta ở lại tốt hơn. - Nhưng mà... - Không phải là lúc ngươi giành với ta. Chạy mau. Thu Cúc đã chết, hai ta phải có một người trở về báo với Tổng tiêu đầu.Trương Bán Hồ nhìn Đào Cửu Thành một lúc rồi nói: - Huynh đệ cẩn thận. Ta đi đây. Đào Cửu Thành quát lớn: - Con bà ngươi, ở đó mà từ với biệt. Chạy mau. Trương Bán Hồ cắn răng, quay mình bước đi. Trên không trung, một tràng cười quái dị vọng đến. Đó là tiếng cười của Biên Bức, tiếng cười sắc bén như muốn đâm thủng cả màng nhỉ. Tiếng cười chưa dứt thì Biên Bức đã lao đến. Đào Cửu Thành huy động Nguyệt câu, hét lên một tiếng, nhảy lên đón lấy chiêu đao của Biên Bức. Biên Bức cười lạnh, chiêu đao từ trên cao chém xuống nhanh như thiểm điện, khí thế thật kinh người. Đào Cửu Thành không màng sống chết, thi triển "Bát Phương Phong Vũ" tấn công Biên Bức, không hề nghĩ đến chuyện thối lui. Biên Bức cũng không thay đổi chiêu thức. Trương Bán Hồ nhìn thấy liền thở dài một tiếng rồi quay mình phóng đi. Y vừa động thân thì đao của Biên Bức chạm vào câu của Đào Cửu Thành. Câu quang vụt tắt, chiêu đao của Biên Bức đã hóa giải "Bát Phương Phong Vũ" thành vô hình, hơn nữa còn mượn chấn lực, xoay mình phóng về phía Trương Bán Hồ. Biến hóa này nằm ngòai dự liệu của Đào Cửu Thành. Y hét lớn "chạy mau" rồi đuổi theo Biên Bức. Biên Bức thóang một cái đã bay ra tám trượng, chân vừa chạm đất đã bay lên, vượt thêm ba trượng. Hiện tại lão chỉ còn cách Trương Bán Hồ không quá bảy thước. Vừa hạ thân, lão đã phóng đến Trương Bán Hồ như một mũi tên, vừa cười vừa huy động thanh đao chém đến. Trương Bán Hồ nghe thấy tiếng cười thì vô cùng sợ hãi. Đào Cửu Thành bại dưới đao của Biên Bức nhanh như vậy sao? Y quay đầu nhìn lại thì thấy Đào Cửu Thành đang tòan lực phóng đến. Đương nhiên y cũng thấy luôn đường đao của Biên Bức. Khỏang cách quá gần nên không có cách gì né tránh, Trương Bán Hồ chỉ còn nước cử đao chuẩn bị nghênh đón đao của Biên Bức. Đao chạm đao, Trương Bán Hồ bị chấn động thối lui một bước. Biên Bức lại từ trên cao chém xuống một đao. Chiêu đao lăng lệ hóa thành hai mươi tám thức, đao quang như thiểm điện bay xuống Trương Bán Hồ. Trương Bán Hồ huy động đao đón được hai mươi sáu đao nhưng đao thứ hai mươi bảy đã gạt Đại Hòan Đao ra và đao cuối cùng chém đến với khí thế kinh người. Đao quang vừa lóe lên đã vạch một đường trước ngực Trương Bán Hồ, máu tuôn ra xối xả. Vết thương không phải là chí mạng nhưng cũng làm cho Trương Bán Hồ thất kinh. Y la lớn: - Lão Đào chạy mau. Đại Hòan Đao lại chém ra lọan xạ, y quyết tâm liều chết cản Biên Bức lại để Đào Cửu Thành thóat thân. Đào Cửu Thành vừa chạy đến gần, nhìn thấy tình cảnh như vậy thì đành thở dài một tiếng, quay mình bỏ chạy. Trương Bán Hồ càng yên tâm hơn, chiêu đao xuất ra càng nhanh càng mạnh hơn. Biên Bức liên tiếp đón lấy mười bảy đao rồi lạnh lùng nói: - Cả hai đừng hòng chạy thóat. Biên Bức đột ngột xoay đao cản lại Đại Hòan Đao rồi dùng tay áo khóa chặt thanh đao. Trương Bán Hồ giữ đao không vững, thanh đao liền bị kình lực hất văng đi. Biên Bức lại huy đao chém đến, đao thế tuyệt luân chém vào bụng Trương Bán Hồ. Máu văng tung tóe, Trương Bán Hồ kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống bất động. Biên Bức thu đao, trở tay phóng đao về phía Đào Cửu Thành. Biên Bức Đao bay với tốc[/b][b]độ nhanh đến không tưởng được. Đào Cửu Thành lúc này đã leo lên lưng ngựa. Đòan ngựa cột ở bên kia đường nên Trương Bán Hồ không thể sử dụng được. Nhưng y vừa mới lên ngựa, chưa kịp vung câu cắt dứt dây cột thì Biên Bức Đao đã bắn tới. Đao không chém vào người mà là chém vào ngựa. Đao quang vừa đến đã chém đứt lìa hai chân sau của con ngựa. Đào Cửu Thành không kịp chuẩn bị nên té từ trên ngựa xuống, vết thương nơi vai trái bị chấn động, đau đến xương tủy. Sau một thóang thất thần, y lại leo lên lưng con ngựa thứ hai. Biên Bức cũng đã đóan trước được điều này nên lão bay theo sau thanh đao. Thân pháp của lão thủy chung rất nhanh. Đào Cửu Thành vừa ngồi lên con ngựa thứ hai thì Biên Bức đã ở bên con ngựa thứ nhất, đưa tay rút Biên Bức Đao ra rồi múa đao chém đến. Lạo không chém người mà chém ngựa. Con ngựa hí lên một tiếng thảm thiết, ngã vật xuống, máu văng tung tóe. Đào Cửu Thành lại rơi xuống cùng với xác ngựa. Tuy không nhìn thấy nhưng y cũng biết đó là kiệt tác của Biên Bức. Trong giờ phút sinh tử, ngay khi vừa chạm đất, thân hình y lập tức lăn đi, tay phải cầm Nguyệt Câu liên tục đánh ra. Nhưng Biên Bức không hề tấn công tiếp. Trong lòng Đào Cửu Thành cảm thấy có điều kỳ quái. Y đã lăn xa hơn hai trượng, liền cảm thấy không ổn, lập tức dừng lại. Quả thật Biên Bức không xuất thủ, thậm chí còn đứng ở chỗ cũ, không động đậy một chút, chỉ lạnh lùng nhìn Đào Cửu Thành. Khi Đào Cửu Thành dừng lại thì lão mới bắt đầu phóng tới, chỉ nghe hai tiếng "phách phách" đã đến gần Đào Cửu Thành không quá bảy thước. Lúc lão vừa đến nơi, Đào Cửu Thành đã vung câu đánh tới. Nguyệt Câu bay thẳng vào người Biên Bức. Đào Cửu Thành biết đây là cơ hội cuối cùng để đào thóat. Chiêu này đánh ra với tòan lực, hy vọng có thể đả thương được Biên Bức. Y đương nhiên là thất vọng. Khi Nguyệt Câu của y đánh tới, Biên Bức liền xoay người lại, đao trong tay bay ra đón lấy Nguyệt câu. Đao câu chạm nhau, Biên Bức vẫn bất động nhưng Đào Cửu Thành lại thối lui đến bốn thước mới đứng vững được. Chỉ một chiêu đã thấy rõ cao thấp. Biên Bức lại vung đao chém tới, Đào Cửu Thành cắn răng vung câu lên đờ, mạo hiểm chém vào mặt Biên Bức. Chiêu đó thật mạo hiểm vì lúc đó ngực hắn hòan tòan bỏ trống. Y mạo hiểm để cầu sinh, cách đánh này quả không tệ. Nhưng Biên Bức đã nhận ra điều đó, lão cười lạnh, Biên Bức Đao hạ xuống đỡ lấy Nguyệt Câu rồi len qua khe hở công vào ngực Đào Cửu Thành. Biên Bức Đao đâm vào ngực Đào Cửu Thành nhưng câu của y cũng chém tới sát mặt Biên Bức. Trong sát na đó, tay trái của Biên Bức đột nhiên chộp vào Nguyệt câu, hai ngón tay kẹp chặt lấy Nguyệt câu. Lưỡi câu sắc nhọn không hề làm tay lão bị thương. Đào Cửu Thành cũng không thể xuất chiêu tiếp vì Nguyệt câu đã bị lão kẹp cứng. Y không thể nào tin được điều đó. Biên Bức lạnh lùng rút đao ra khỏi ngực Đào Cửu Thành. Máu chảy ra như suối, y ngã xuống mà mắt vẫn mở trừng trừng, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc lẫn thống khổ. Tất cả người của Trấn Viễn tiêu cục đã chết, còn ai để trở về báo tin cho Tổng tiêu đầu? Tính mạng của Lôi Phượng hiện tại đều ký gửi trên mình y. Y chết không nhắm mắt.° ° °Bây giờ mặt trời bắt đầu lặn, cả bầu trời ánh lên sắc đỏ hồng, được máu nơi trà lâu tô điểm càng trở nên đỏ rực hơn. Gió vẫn thổi, trời đất như càng ảm đạm thê lương hơn. Biên Bức chầm chậm lấy ra một mảnh vải trắng, nhẹ nhàng lau thanh đao. Biên Bức Đao quả thật là một thanh bảo đao, chỉ lau qua một lần đã khôi phục lại vẻ sáng bóng như xưa. Lão vung tay, mảnh vải thóat khỏi tay lão bay lên như một con dơi. Sau đó lão hú dài một hơi. Một tràng âm thanh từ xa vọng lại. Từ bốn phương tám hướng, vô số dơi xuất hiện. Những con dơi này vốn ở trên mái trà lâu, khi bọn họ đánh nhau thì chúng bay ra ngòai, ẩn trong rừng phong, khi nghe tiếng hú gọi của Biên Bức mới xuất hiện. Chúng bay xung quanh Biên Bức giống như những đại thần đang chầu hòang đế của mình. Biên Bức xoay tay, thu hồi thanh đao cất vào áo rồi bước đi. Vô Dực Biên Bức thật sự là vô dực. Lão không phải là dơi nhưng lại có thể thuần phục dơi. Trong rừng còn có một con đường nhỏ. Biên Bức đang tiến vào con đường đó. Anh tà dương xuyên qua kẽ lá chiếu trên con đường nhỏ khiến cả vùng như chìm ngập trong máu đỏ. Vô số dơi bay quanh Biên Bức như u linh quây quanh vũng máu. Cảnh tượng càng trở nên yêu dị, càng cảm thấy khủng bố.° ° °Gió chiều thổi càng lúc càng mạnh, tà dương khiến cho cảnh vật càng thêm ảm đảm. Máu trên đất cũng đã khô. Đột nhiên có tiếng rên khe khẽ vang lên, tiếng rên rất yếu. Sau đó một bóng người đang cố đứng dậy từ trong vũng máu. Đó chính là Thu Chúc. Máu từ vết thương trên cổ nàng đã ngừng chảy nhưng đã nhuộm đỏ cả chiếc áo. Chiêu đao đó thật chuẩn xác nhưng không cắt đứt yết hầu nên nàng vẫn sống. Đây là một kỳ tích, một điều may mắn. Con người ai cũng có lúc sai lầm. Biên Bức cũng là người. Nhưng một kỳ tích như vậy thật sự cũng rất hiếm. Cuối cùng Trấn Viễn tiêu cục vẫn còn được một người sống sót. Thu Cúc cũng không tin rằng mình có thể thóat chết. Mắt nàng hiện lên vẻ mơ hồ tựa như đang đi trong mộng ảo, thần thái hỏang hốt như si như dại. Nàng tựa như đang nghi ngờ chính bản thân mình, nghi ngờ sự tồn tại của mình, không biết nơi đây là dương gian hay địa phủ. Sau nửa ngày nàng mới khôi phục được phần nào. Sau khi nhớ ra được, nàng quay nhìn xung quanh rồi bật khóc nức nở. Chung quanh nàng hiện tại không một bóng người. Biên Bức đã bỏ đi mất dạng. May mắn cho nàng là lão đã bỏ đi. Nàng khóc một hồi lâu, khóc đến không còn tiếng. Bây giờ nàng mới cảm thấy cơn đau xuất hiện ở vết thương nơi cổ. Nàng mới nhớ đến thương thế của mình, liền lấy một lọ thuốc trị thương rắc lên cổ rồi xé một miếng vải áo băng bó vết thương lại. Máu đã ngừng chảy, nàng làm như vậy cũng vô ích. Nhưng nàng vẫn làm, tựa như không tự chủ được, tựa như không hề biết mình đang làm gì. Nàng cuối cùng cũng đã ngừng khóc, chầm chậm di chuyển về phía mấy con ngựa. Hiện tại làm sao đi đến Thiên Long cổ tự? Thu Cúc đưa mắt nhìn về hướng Thiên Long cổ tự. Nàng rất muốn đến đó để xem Lôi Phượng ra sao nhưng bất giác hình bóng của Biên Bức lại hiện lên[/b]trong đầu nàng. Với bản lĩnh của nàng, nàng không chịu nổi một chiêu của Biên Bức, hiện tại cho dù nàng đến được Thiên Long cổ tự cũng không có cách cứu được Lôi Phượng. Nàng muốn cứu Lôi Phượng khỏi tay của Biên Bức là chuyện không thể nào. Nếu Biên Bức nhìn thấy nàng, nhất định lão sẽ không tha cho nàng. Biên Bức đương nhiên sẽ không phạm sơ suất lần nữa, nếu hắn xuất thủ nhất định là Thu Cúc phải chết. May mắn chỉ có thể đến một lần, kỳ tích khó có thể xuất hiện lần thứ hai. Nghĩ đến Biên Bức, Thu Cúc cảm thấy lạnh run. Cuối cùng nàng cũng xua đi ý nghĩ đi đến Thiên Long cổ tự. Biện pháp duy nhất là trở về báo tin cho Tổng tiêu đầu biết. Đã quyết tâm như vậy, Thu Cúc liền phóng lên mình ngựa. Cử động đó làm vết thương trên cổ lại đau nhói lên. Thu Cúc nhíu mày, chỉ một chút nữa đã rơi xuống ngựa. Nàng cắn răng chịu đau, giật cương thúc ngựa chạy vào thành. Ngựa phi như tên bay. Thu Cúc không thích ngựa chạy nhanh như vậy nhưng cũng không kìm lại. Con ngựa cứ chạy băng băng về phía trước, nhiều lần xém hất văng Thu Cúc xuống đất. Thu Cúc nằm rạp trên mình ngựa, hai tay ôm chặt cổ nó, nàng sợ rằng mình sẽ bị té xuống. Trên đường giờ này đã vắng người qua lại, hơn nữa cũng khó có thể tìm mua một con ngựa khác. Thu Cúc chưa hề nghĩ đến một chuyện. Cho dù nàng có thể trở về Trấn Viễn tiêu cục báo tin cho Lôi Tấn và Hàn Sanh biết, cho dù họ có khởi hành ngay lập tức thì Lôi Phượng cho dù có đến mười cái mạng cũng đã bị hại dưới tay của Biên Bức rồi. Nhưng ngọai trừ biện pháp này ra, nàng đâu còn biện pháp nào nữa. Bây giờ trời đã tối hẳn, cả trời đất như càng thê lương hơn. Gió lại càng thổi mạnh hơn, thổi nhanh hơn.

Chương 3
Hoàng hôn. Mặt trời vẫn chưa lặn. Lôi Phượng cưỡi ngựa chạy ra khỏi khu rừng phong, đến trước Thiên Long cổ tự. Nàng tất nhiên không hề biết chuyện thảm sát trong trà lâu. Nàng cũng không biết rằng phong thư mà nàng nhận được không phải của Tiêu Thất. Những việc đó hòan tòan là âm mưu của Biên Bức. Hiện tại trong lòng nàng chỉ nghĩ đến chuyện gặp mặt Tiêu Thất, sẽ nhanh chóng biết được vì sao Tiêu Thất muốn gặp nàng. Tiêu Thất không có ở trước cổng Thiên Long cổ tự. Lôi Phượng đảo mắt nhìn quanh, trong lòng cảm thấy không vui. Y đáng lẽ phải ở trước cổng đợi nàng chứ. Nàng hô nhẹ một tiếng rồi nhảy xuống đất, cầm cương dắt ngựa đi tới bậc thềm của Thiên Long cổ tự. Thiên Long cổ tự hiển nhiên là đã hoang phế nhiều năm, cửa chính đã đổ xuống, hai bên tường cũng gần như không đứng vững nổi. Có phải là y đang đợi ta ở bên trong? Hay là y đợi ta lâu quá nên đã rời khỏi? Nhưng bất kể ra sao, nàng cũng muốn vào trong xem thử. Nàng không dừng bước, tiếp tục đi vào bên trong cổ tự. Bên trong cổ tự càng hoang phế hơn, bốn vách tường đã đổ sụp xuống, dưới đất cỏ dại mọc lan tràn cao đến gối, kêu xào xạc mỗi khi có cơn gió thổi qua. Không còn nghi ngờ gì nữa, cổ tự này tuyệt đối không có người ở. Nàng có thể khẳng định điều này vì nếu có người đi qua tất nhiên cỏ đã bị đạp ngã rạp xuống. Chính giữa là thạch bình nhưng đã đổ nát hơn phân nửa. Trên thạch bình khắc những tự dạng mờ mờ, phải để ý kỹ mới nhận ra được đó là kinh phật. Nhờ tấm thạch bình có thể biết được nơi đây trước kia vốn là đại điện. Đột nhiên có ánh sáng xuất hiện. Hiện tại chưa phải là lúc để thắp đèn nhưng trong cổ tự vốn u ám nên thắp đèn vào lúc này cũng hợp lý. Có ánh đèn đương nhiên là có người. Lôi Phượng nhìn thấy ánh đèn, trầm ngâm nghĩ: "Quả nhiên là y đợi ta trong đó." Nàng thả ngựa, cất bước tiến vào đại điện. Đám cỏ dưới chân phát ra tiếng rào rào khi nàng bước qua. Nếu là nữ nhi bình thường có lẽ còn do dự không dám tiến vào, nhưng Lôi Phượng thì khác, nàng đã hộ tiêu đi lại trên giang hồ nhiều năm, dãi nắng dầm mưa, những nơi hoang phế hơn thế nàng cũng đã từng đi qua. Bất quá chỉ khác ở chỗ lúc đó nàng có Thu Cúc theo kề bên, xung quanh còn có những tiêu sư tháp tùng. Còn hiện tại thì chỉ có một mình nàng. "Tiêu Thất thật là quỷ quái, có lẽ y cố ý chọn nơi này để thử can đảm của ta. Tiêu Thất ơi Tiêu Thất, nếu ngươi nghĩ nơi đây có thể hù dọa được ta thì thật là sai lầm. Nhưng y hẹn ta đến đây không biết là vì chuyện gì?" Vẻ mặt Lôi Phượng đầy nghi hoặc nhưng vẫn không dừng bước. Nàng đi tiếp được ba trượng thì một tràng âm thanh "phốc phốc" vang lên, trong đám cỏ trước mặt đột nhiên vô số bóng đen bay ra lọan xạ. Lôi Phượng nhất thời kinh hãi, nàng vốn nghĩ chúng là bầy quạ đen nhưng khi định thần nhìn kỹ thì hóa ra là một đàn dơi. Quả thật là dơi. Nàng lập tức động thân, thi triển "Yến Tử Tam Sao Thủy" bay đến trước chính điện. Trong lúc nàng di chuyển thì vô số dơi từ trong đám cỏ cũng bay ra tứ phía. Lôi Phượng cảm thấy có điều không ổn. Nơi này sao lại có nhiều dơi như vậy chứ? Nàng bất giác quay đầu nhìn xung quanh, đột nhiên cảm thấy lạnh run. Vô số dơi đang đậu trên thạch bình. Nàng đảo mắt nhìn, gọi to: - Tiêu Thất. Không ai trả lời nàng, cũng không có động tĩnh gì. Lôi Phượng cắn răng, bước lên bậc tam cấp, tiến thẳng vào trong đại điện. Bên trong đại điện u ám đến dị thường, trên bệ thờ đổ nát ở giữa là một ngọn đèn nhỏ. Phía sau bệ thờ là thần tượng, mạng nhện giăng khắp nơi, thần tượng cũng đã sụp đổ mất, căn bản không thể nhận ra là thờ thần gì. Lôi Phượng cũng không chú ý đến điều đó, ánh mắt nàng chăm chăm nhìn vào bệ thờ. Bên dưới ngọn đèn là một mảnh giấy trắng. Trên mảnh giấy ẩn ước có vài chữ nhưng Lôi Phượng đứng quá xa nên không thể nhận ra đó là chữ gì. "Rốt cuộc là y đang làm gì?" Nàng vừa cất bước tiến vào thì âm thanh "phốc phốc" lại vang dậy khắp nơi, một đàn dơi từ trên cao bay xuống, bay vòng vòng khắp nơi trong điện. Dơi nhiều như vậy thật sự là nằm ngòai dự đóan của Lôi Phượng. Lôi Phượng nhất thời cảm thấy kinh hòang, nhưng nàng vẫn không dừng bước. Đúng là tài cao lớn mật. Nàng cuối cùng cũng đã đến trước bệ thờ, cuối cùng cũng thấy được chữ viết trên mảnh giấy. Nét chữ như rồng bay phượng múa, tiêu sái phi thường. Vừa nhìn thấy nét chữ, nàng bất giác lại hình dung ra vẻ tiêu sái của Tiêu Thất. Mảnh giấy chỉ có vài chữ: "Vào hậu điện, gặp tại đó." "Sao lại vào hậu[b][b]điện? Rốt cuộc là hồ lô của y đang đựng thuốc gì đây?" Nàng thuận tay cầm lấy ngọn đèn, hướng hậu điện đi vào, đương nhiên cũng không quên cầm theo mảnh giấy mà Tiêu Thất đã lưu lại cho nàng. Từ tiền điện vào hậu điện phải đi qua một hành lang nhỏ. Hành lang u ám phi thường, khắp nơi đều dơ bẩn, hôi hám. Anh đèn vừa chiếu lên hành lang thì âm thanh "phốc phốc" lại vang lên, vô số dơi từ trong hành lang bị kinh động bay ra. Chúng bay tán lọan khắp hành lang tựa như sợ hãi ánh sáng, dường như đã lâu lắm rồi không có ai kinh động đến bọn chúng. Anh đèn cũng soi rõ một hàng dấu chân in trên sàn hành lang. Lôi Phượng nhìn thấy thì thần tình cũng thỏai mái hơn. Rốt cuộc cũng chứng minh được Tiêu Thất đích xác là đang ở hậu điện. Nàng giơ cao ngọn đèn, tiếp tục đi về phía trước. Đi hết dãy hành lang là một tiểu viện. Cỏ dại mọc khắp nơi trong tiểu viện, cao đến ngang ngực, trông
Đang xem bài viết Truyện kiếm hiệp Vô Dực Biển Bức tại mtinhban.com
Game Tương Tự
HẮN VÀ EM – MỘT CHUYỆN TÌNH
Tách cà phê muối
Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
Anh Hùng Xạ Điêu-Chương 1
Thôn Phệ Tinh Không (Chương 1-5)
Game Ngẫu Nhiên
Chó má!!! Lại là 4 năm, vẫn là sắp cưới và đã mọc sừng
BÀI DIỄN VĂN HAY NHẤT THẾ KỶ
Truyện Ngắn - Con Thuyền Màu Hoa Hồng Đỏ
Truyện Teen - Tán Gái Khó Thế Sao? Full
[Truyện thật] Họ nhà em bị vong ám
Tags: Truyện, kiếm, hiệp, , Dực, Biển, Bức, Truyện kiếm hiệp Vô Dực Biển Bức, Truyện kiếm hiệp Vô Dực Biển Bức, Truyện kiếm hiệp Vô Dực Biển Bức, Ngọc Rồng Những Thủ Thuật Ăn Broly Dễ Nhất, tao tai khian nro, Tai arrmy3, truyen teen hay ve sung osin, Giao dien mac bikini, riot nên tham khảo trước khi ra skin mới, anh avatar quay so trung do vip vinh viên, Tai ngoc rong dung luong 526 kb tai teamobi, Tai game vung đât chêt nhiêu loai sung cho java, Tai avatar 258 file qua dai, tai4umobi Giao dien Hinh dong gai xinh mac bikini, Giao dien gai xinh bikini, tai4umobi phim sex olie, tai anh son tung dep nhat, tay du chien ky hack level, tai tam quôc chiên vtc 161, tai ninjaschool 114v6, Truyện voz em ở kiên giang, Chi tiet ve bot xanh la kpah, tai4umobi Up bot xanh la kpah, lum532, laptop co thong so ntn moi choi duoc lol, Tai zalo 125 mien phi, tai4umobi Tai zalo vê may Nokia125, Tai Need for speed cho s40, waphacktopviparmy208, tai4umobi tai4umobi tai hack ninja 114v6, httpwap lua dao vippro, Tai game mat tran hack tien, tai game tan rockman rpg cho android, cách tải phim sex trên uc brow, tai ninja hack 114v2 cho jad, game gbc hay, tai4umobi njnja school 114 v13, Avatar waphacktop, waphacktopviptai game hentai sex jar, waphacktopung dung s40 9213, waphacktopvipgiao dien lol cho e66, waphacktopvipstt qua cuoi tuan nao, tai4umobi Giao dien girl khoa than cho jad, Giao dien girl khoa than cho jad, tai4umobi tai4umobi tai4umobi Tai giao dien gai khoa than, Thu thuat buff vang sayda, tai4umobingoc rong thu thuat bug vang cho xayda, tai game ninja school 114v6 hack, xwm quay canh hong avatar, Tai game đây hôp cho man hinh 320 240, nlcg chuyển map xem giờ, quay canh hong avatar, truyen teenneu mot ngay anh hoi em la ai full, tai4umobi Taj gjao dien minient, Game anh hung giay crack, tai4umobitai game anh hung giay ting ting viet hoa mien phi, Tai avatar x2 moi nhat, tai4umobininja kinh nghiem up nguyen lieu sk hieu qua, tải phim sex về máy 430, Tai video dap do njnja, Wap hank xu jad, Tai game ngươi thơ mo, ,
Truyện Teen, Đọc Truyện Teen
Mai Văn Mẫn
©2012 - 2017
Online: 8
Check Google Page Rank U-ONC-STAT
DMCA.com Protection Status