mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Đọc Truyện Teen
> > >

Truyện kiếm hiệp Tao Loạn

Chương 1
Bấy giờ là những ngày cuối tháng
Tư. Trời bắt đầu vào hè. Hơn mười ngày nay, chiến trận đã tiến xa về
phía Nam. Tuy nhiên, tại thành Thăng Long, tình hình càng ngày càng căng thẳng, cộng thêm cái oi bức của đầu hạ, khiến cho không khí trở nên rất ngột ngạt.Trời mới xụp tối mà đường ngõ đã vắng tanh. Nhà nhà không một ánh đèn
thoát ra khỏi khe cửa. Sự tối tăm và vắng lặng của chốn cố đô như báo
hiệu trước những trang sử đen tối của Dân Tộc sắp được lật ra.Lúc đó đã là giờ Hợi, trên đường chính dẫn đến Hoàng Thành, một cỗ xe song mã chạy như gió cuốn.Chắc là có việc khẩn cấp nên dù đôi ngựa đã xả hết sức mình, thế mà
người xà ích còn luôn tay vút roi da trên mình chúng, khiến cho tiếng vó ngựa chen lẫn tiếng roi thét tạo nên những âm thanh vừa chói tai vừa
rùng rợn ...Chiếc đèn ló mắc trên thành xe chao chao, lúc mờ lúc tỏ khiến cho người ta không nhận diện được cỗ xe.Tuy nhiên xe vừa tới cổng thành, như có sự xếp đặt từ trước, cửa thành
từ từ được mở ra, vừa đủ cho xe lọt nhanh vào và cánh cửa nặng nề lại
khép lại. Có lẽ vì lâu ngày không được thường đóng mở nên tiếng cửa
nghiến trên nền đá tạo nên một âm thanh rờn rợn. Ðây cũng là một sự lạ
trong đêm nay. Vì kể từ ngày Quí Ly ép buộc Trần Thuận Tôn dời kinh đô
về Tây Ðô, Hoàng Thành gần như bỏ hoang, ngày ngày chỉ có một đội binh
ra vào quét dọn, canh gát, tuyệt nhiên không một người nào được lai
vãng, kể cả người trong Hoàng Tộc.Cỗ xe từ từ quẹo qua lối vào khu cung cấm, nơi mà xưa kia các Phi Tần
của nhà vua cư ngụ. Cảnh vật vắng lặng. Từ trong một khung cửa, có ánh
đèn lóe ra, chập chờn như ánh ma chơi. Như nhận ra ám hiệu, tên xà ích
vội ghìm mau cương ngựa, khiến cho chúng bất ngờ phải đứng lại, tám vó
câu trượt trên nền gạch nghe rõ mồn một.Ánh đèn rất nhỏ, chỉ đủ mờ chiếu cho một người từ trong xe bước xuống đi nhanh vào phía trong.Cánh cửa khép nhanh sau lưng khách. Người Thị Nữ nâng cao ngọn đèn như
để nhận diện. Khách là một người trung niên, thân hình cao lớn đẫy đà,
nước da bánh mật, môi thâm, đôi mắt trắng dã. Khách vận một bộ nhung
phục mầu đen, trên vai còn vương bụi đường xa. Hai người như nhận ra
nhau. Người thị nữ khom lưng chào khách :- Con kính chào Ðại Vương .Khách vui vẻ hỏi :- Cúc đấy ư ? Công Chúa đâu ?- Xin Ðại Vương theo con , Công Chúa đang chờ ngài trong phòng khách.Người thị nữ nhanh nhẹn xách đèn đi trước, dẫn khách đi dọc theo một
hành lang tối tăm. Một lúc sau, nàng đứng trước một khung cửa lớn, gõ
nhẹ ba tiếng. Bên trong có tiếng thiếu nữ hỏi :- Ai ?- Dạ em.Cánh cửa xịch mở. Căn phòng sáng rực ánh đèn. Một người thị nữ thứ hai hiện ra bên lối đi, cúi đầu mời khách :- Kính mời Ðại Vương vào.Khách vào nhanh như một cơn gió lốc, vui vẻ :- Ô có thế chứ. Cuối cùng mình cũng được trở về chốn xưa.Căn phòng thực rộng và tráng lệ. Người mỹ nữ ngời bên bộ trường kỷ giữa
phòng đang yên lặng nhìn dáng vui tươi thoả mãn của khách. Nàng ngồi đó, như một pho tượng ngàn năm u buồn ủ dột. Làn thu ba hơi cau lại khi
thấy cử chỉ ồn ào của khách. Sau phút ngỡ ngàng khách tiến về phía mỹ
nữ, miệng tươi cười :- Lan muội muội.Mỹ nữ hơi đổi lại thế ngồi đưa tay mời khách :- Không dám, kính chào anh.Khách ngồi xuống bên trường kỷ đối diện, đưa mắt nhìn quanh gian phòng khách :- Ðó, Lan muội thấy không, trước kia anh em huynh đã nghị việc cứu viện
Minh Ðế, muội và Quỹ huynh cứ ngăn cản mãi. Ðấy, nếu không nhờ họ thì
làm sao có ngày nay ?Mỹ nữ là Công Chúa út của ngài Trần Nghệ Tông.Sau khi Lê Quí Ly cướp ngôi của Triệu Ðế và dùng mọi cách gia hại hoàng
tộc thì nàng và hai hoàng tử Quỹ và Khách trốn thoát. Còn khách là Hoàng Tử Dương, người đã cùng Hoàng Tử Thiêm Bình từ Lão Qua sang cứu viện
Minh Ðế trước đây.Trước vẻ tự đắc của khách, nàng thong thả nói :- Anh Dương, đừng hiểu lầm tôi. Sở dĩ tôi có mặt ở đây đêm nay là theo lời ước hẹn với anh chứ thật sự tôi không muốn ...Hoàng Tử Dương cướp lời :- Tại sao lại không muốn ? Lan muội phải biết cơ nghiệp nhà ta bị người
cướp mất thì với bất cứ giá nào mình cũng phải lấy lại, đó là bổn phận
của chúng ta đối với các vị Tiên Vương.Mai Lan công chúa cười mỉa mai :- Xin anh nhớ rằng đất nước không phải là chéo khăn tay bị người ta cướp đi, anh tìm cách giựt lại. Ông cha chúng ta đã gây ra bao lỗi lằm khiến cho đất nước điêu linh, dân tình đói khổ, cơ nghiệp rơi vào tay ngụy
thần. Tôi đồng ý với anh là chúng ta có bổn phận phải lấy lại, không
những thế chúng ta còn có trách nhiệm xây dựng lại đất nước, mang cơm no áo ấm cho dân chúng, mang niềm tin yêu cho Dân Tộc mà ông cha chúng ta
đã trót đánh mất nơi họ. Công việc này chúng ta không thể nhờ tay người
khác, nhất là kẻ đó lại là giặc Minh, quân thù truyền kiếp của Dân Tộc
ta. Hành động cầu viện quân giặc Minh của các anh là hành động của kẻ
cõng rắn cắn gà nhà !Hoàng Tử Dương khựng lại trước lời lẽ của cô em.Một lúc sau người phân trần :- Sao Lan muội lại có ý nghĩ hẹp hòi như vậy ? Chuyện thù hằn nên quên
đi. Chúng ta chỉ nên biết rằng hiện nay họ là ân nhân, là bạn của chúng
ta. Bao nhiêu bài hịch mà Trương Nguyên Soái thả xuống sông gửi tới quân dân ta đã xác nhận cái chính nghĩa phù Trần diệt Hồ của họ. Bao công
lao của Thiêm Bình huynh và huynh đây, Lan muội đều phủ nhận cả hay sao ? Bây giờ Thiêm Bình đã bị giặc giết rồi chỉ còn huynh là người duy nhất
được Trương Nguyên Soái tín nhiệm, Lan muội và Quỹ huynh phủ nhận công
lao của ta sao ?Công chúa Mai Lan sẵng giọng :- Phải mà, anh bây giờ ghê gớm lắm rồi, là kẻ thân tín của Minh Nguyên
Soái nên giọng lưỡi có khác, một điều huynh huynh, hai điều muội muội.
Nhưng tôi cũng xin anh đừng dùng chữ muội muội với tôi nữa. Tôi không
phải là cô gái Trung Hoa đâu anh !Hoàng Tử Dương vẫn không tỏ vẻ ngượng ngập, cười ha hả nói :- Sao Lan muội lại giận với huynh ? Công việc của huynh trong bao ngày
tháng vất vả, nay sắp thành công rồi. Sở dĩ hôm nay huynh đến với Lan
muội ở đây là để chứng tỏ với Lan muội rằng chúng ta đã có quyền trở lại Hoàng Thành một cách tự do. Bọn Quí Ly đã mất hết uy quyền ở Ðông Quan
và chàng bao lâu nữa Minh Triều sẽ lấy lại cơ nghiệp nhà Trần cho huynh
đệ, muội chúng ta. Lan muội thấy là bao giờ huynh cũng nhớ tớimọi người thân. Hôm nay huynh có ý về đây nhờ Lan muội liên lạcvới Quỹ Huynh để thảo luận một số công việc sẽ phải làm trong tương lai, một khi uy quyền được Trương Nguyên Soái trao về ta.Mai Lan công chúa buồn bã, lắc đầu :- Cám ơn anh đã nghĩ đến chúng tôi. Nhưng tiếc rằng tôi không biết các
anh ấy hiện nay ở đâu ? Nhưng có một điều chắc chắn là các anh ấy sẽ
không tranh công với anh đâu. Nếu anh còn nghĩ đến anh em, đến danh dự
của các đấng Tiên Vương chúng ta, xin anh hãy ngưng ngay các công việc
đê tiện và tối nguy hiểm ấy đi. Anh đang làm cái việc đào lỗ chôn dân
tộc trong hố sâu diệt vong.Hoàng Tử Dương cố năn nĩ :- Lan muội nên nghĩ lại đi. Huynh bảo đảm với muội muội là sẽ không có
chuyện gì đâu. Ðã bao lần Trương Nguyên Soái đã hứa hẹn với huynh và
chắc chắn họ sẽ không nuốt lời. Tin từ chiến trường cho biết là bọn Quí
Ly đang tới đường cùng. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là chúng ta được hưởng trọn phú quí và trả ơn được với tiền nhân. Lan muội đừng phá
ngang đại sự của huynh. Mình phải chuẩn bị một Triều đình để sẵn sàng
tiếp nhận quyền bính và một phái đoàn tiếp xúc ngay với Trương Nguyên
Soái để xếp đặt mọi công chuyện. Huynh muốn mời Quỹ Hoàng huynh cầm đầu
phái đoàn ấy dùm huynh.Mai Lan công chúa đứng dậy, giọng quyết liệt :- Thế là hết lời. Tôi đã cố gắng thức tỉnh anh, nhưng anh vẫn còn ngu
muội. Mưu định của anh cuối cùng rồi chúng tôi cũng được biết. Thôi xin
trả Hoàng Cung nguy nga tráng lệ lại cho anh, tôi xin đi.Không chờ phản ứng của Hoàng Tử Dương, Mai Lan công chúa nhìn sang các thị nữ, nói lớn :Chúng mình đi thôi, hai con.Nàng vừa nói, vừa bước nhanh ra cửa.Hoàng Tử Dương cũng đứng dậy, cười nhạt :- Ta cũng đã hết lời với các ngươi. Về sau có thế nào cũng đừng trách ta vô tình.Lúc đó Mai Lan công chúa vừa ra tới cửa, nàng quay phắt lại nhìn Hoàng Tử Dương quát lớn :- Mi đừng dọa dẫm anh em ta, chúng ta không có sợ đâu . Thôi từ đây cắt
đứt tình anh em. Mi đừng kiếm anh em chúng ta nữa, vô ích !Cánh cửa đóng sầm lại sau câu nói cuối cùng của nàng Công Chúa kiều diễm nhưng kiên cường.Hoàng Tử Dương cười lên ha hả. Y cũng tiến lên nhìn quanh căn phòng đắc ý nói một mình :- Thì ta cũng chỉ mong có thế . Bao công lao vất vả, bao đêm ngày vặn óc tìm mưu lược, đâu có dễ gì để các ngươi ngồi không thụ hưởng.Hoàng Tử Dương tiến ra phía cửa gọi lớn :- Tam, Tứ đâu, vào đây cho ta dậy việc.Cánh cửa vụt mở, hai đại hán xuất hiện, như đã sẵn sàng đáp ứng :- Thủ hạ sẵn sàng .Hoàng Tử Dương ra lệnh một cách thật nhanh nhẹn như đã được sắp xếp từ trước :- Họ đã đi và sẽ không bao giờ trở lại. Tụi bay hãy bắn hỏa pháo cho chúng nó về đi.Hai đại hán cúi thấp đầu và mở cửa thoát ra ngoài, trong khi Hoàng Tử
Dương mặt mày hớn hở, miệng luôn nở nụ cười đắc ý và thoả mãn.Ðêm đã về khuya, nhưng ngoài thành không một tiếng trống cầm canh vẳng lại.

Chương 2
Từ cửa Tướng Phủ phía Ðông kinh
thành Thăng Long, đi ngợc về hướng Ðông Bắc chừng ba dậm, khách bộ hành
sẽ tới bến đò Anh Vũ trên cửa sông Tô Lịch, nơi con sông này tiếp giáp
sông Nhị.Ðây cũng là giang cảng duy nhất mà các thương thuyền ở khắp nơi chở hàng hóa và hành khách về kinh đô. Vì thế mà bến Anh Vũ đã từ lâu trở thành
một nơi rất sầm uất.Khách thương hồ sau một chuyến đi dài đã lấy đây làm nơi nghỉ ngơi, chè
chén trước khi bốc rỡ hàng hóa và chuyển vào kinh thành. Dọc bờ sông Tô
Lịch, một dãy phố phần lớn là lữ quán và tửu quán đã là nơi hò hẹn của
khách thập phương. Việc làm ăn buôn bán ở đây rất náo nhiệt, nhất là về
đêm.Anh Vũ quán là quán ăn nổi tiếng nhất ở đây. Khách giang hồ thường
truyền tụng là ai có dịp về thăm kinh thành Thăng Long mà chưa hưởng một đêm ở Anh Vũ quán thì coi như người đó chưa tới kinh đô. Vị chủ nhân
đầu tiên của Anh Vũ là một Hỏa đầu quân trong cung, khi về hưu, đã mở
quán này, nên các món ăn ở đây có hương vị đặc biệt và ngon không kém
các món sơn hào hải vị trong cung. Cứ mỗi đêm, vào đầu canh hai, tất cả
mọi thực khách lại được mời dự một buổi trình diễn vũ khúc và ca hát do
một ban vũ công và nhạc công điêu luyện dưới quyền điều khiển của một vũ nữ lớn tuổi, một thời đã được ngưỡng mộ trong cung. Món ăn ngon không
đâu bằng, giải trí lại đặc biệt, tiếp đón hết sức ân cần lịch sự, cho
nên Anh Vũ quán nổi tiếng như cồn và làm ăn rất phát đạt.Từ khi vua nhà Hồ rời kinh đô về Tây Ðô, khách thương hồ qua lại cố đô
cũng giảm đi nhiều. Tuy nhiên, vì chủ nhân đời thứ hai của Anh Vũ quán
là một trang hào phóng, tuấn tú, nối nghiệp cha sau ngày thân phụ chàng
qua đời vì đau buồn trước cảnh thoán đoạt của Hồ Quý Ly, sự giao thiệp
rất rộng rãi nên thay vào số khách phú thương ngày một giảm sút thì lại
có một lớp người mới thường lui tới Anh Vũ quán. Họ là những trang thanh niên trí thức trong thành. Lê thiếu chủ, chủ nhân Anh Vũ quán, đã tiếp
đãi họ như những thân hữu. Thay vào những màn vũ, những buổi ca hát
trước kia chỉ thích hợp cho các phú thương hay các vị quan lại xuôi
kinh, nay được sửa đổi thành những buổi bình văn, ngâm vịnh của lớp
thanh niên .Tiền bạc đã không thành vấn đề đối với chủ nhân, trái lại đã từ lâu quán trở thành một nơi tiếp đón những kẻ lỡ bước đường đời. Dưới ảnh hưởng
của chủ nhân, các khách tới đây không biết từ lúc nào đã trở thành thân
cận như anh em kết nghĩa với những chí hướng cao cả của những trang
thanh niên có ý thức trách nhiệm trước thức quốc cảnh gia vongÐã từ nửa tháng nay, sau khi quân Minh chiếm đoạt Thăng Long, thì Anh Vũ quán đã đột nhiên đóng cửa.Khách qua đường nhìn lên khung cửa đóng im ỉm của tòa nhà hai tầng lầu
mà không hề hay biết những sự gì đã xảy ra bên trong cũng như số phận
của chủ nhân.Cạnh Anh Vũ quán , một khu vườn sau là nhà riêng của Lê Thiếu chủ. Lúc
đó, bốn người thanh niên đang ngồi chờ đợi trong một căn gác nhỏ ở phía
sau nhà.Trời đã khuya. Từ khung cửa sổ sau, ta có thể nhìn xuống bao quát cửa sông Tô Lịch.Giờ này, những ánh đèn cuối cùng của những thương thuyền cắm sào bên sông đã tắt từ lâu.Ở chiếc bàn nhỏ kê giữa nhà, Trần Thanh, chàng thanh niên có dáng dấp
nho sinh, mình vận áo the chùng, đầu quấn khăn nhiễu nâu, đang nhỏ to
bàn truyện chiến sự với Lý Bảo, một thanhniên mới thi đậu cử nhân dưới
đời Hồ Hán Thương. Nhà chàng ở huyện Thọ Xương, phía Nam Kinh Thành.
Chàng là bạn thân của Lê chủ nhân từ nhiều năm qua. Hai người đang lấy
ngón tay chấm vào ly nước vẽ những đường tiến thoái của quân hai bên,
quân nhà Hồ và quân Minh .Nhìn qua những đường vẽ trên bàn, Lý šý Bảo lo lắng sẻ hỏi- Anh thấy bên ta còn chút hy vọng gì không ?Trần Thanh lắc đầu :- Nếu như trước khi thành Ða Mang thất thủ mà toàn dân ta cùng dốc lòng
đoàn kết đánh giặc thì tình thế có lẽ đã đổi khác. Nhưng tiếc thay, họ
Hồ đã làm mất chính nghĩa, nhân tâm ly tán, trước chiêu bài "Phù Trần
diệt Hồ" của giặc đã khiến cho rất nhiều người nhẹ dạ theo giặc, hay ít
nhất bất động khi thấy quân giặc tràn tới , hoặc bất hợp tác với đương
triều để chống giặc.Ngẫm nghĩ một lát, chàng nhẹ thở dài tiếp :- Phần chúng ta thì thật là mâu thuẫn : chúng ta là nhóm người quyết
diệt trừ kẻ gian thần phản nghịch, lại cũng đã biết rõ mưu đồ đen tối
của giặc Minh xâm lăng. Chúng ta ý thức được rằng, chúng ta không thể
nào nhận kẻ thù của kẻ thù chúng ta là bạn được. Nhưng trước cảnh diệt
vong của Dân Tộc không làm được gì để cứu nguy giang sơn thì đó cũng là
có tội đối với Ðất Nước.Trong khi hai chàng nho sĩ đang bàn luận thế sự, thì ở bàn bên Lê Ban
đang biểu diển võ công. Chàng xuống đinh tấn, ngưng tụ chân khí vào
chưởng mặt, đẩy nhẹ. Một luồng chưởng phong phát nhanh khiến chiếc bình
sành ở góc nhà vỡ tan.Lê Ban hơi quay lại phía bạn, Vũ Thắng, một anh chàng nhỏ bé đang lim dim cặp mắt quan sát, nói :- Tôi mới theo Thiếu Lâm chưa đầy sáu năm, uy thế của phái võ này không
thể phủ nhận được. Vừa rồi là Kim Cương chưởng, một tuyệt kỹ nổi tiếng
của phái này. Thầy tôi trụ trì ở chùa Long Ðọi tỉnh Hà Nam, nếu anh em
nào muốn thọ giáo, tôi có thể tiến cử với người.Vũ Thắng lấy lại thế ngồi ngay ngắn thong thả nói :- Muốn việc lớn thành, dĩ nhiên mọi người phải đóng góp một tay. Tôi rất hoan nghênh kiến của anh Ban. Nhưng nếu luận về võ công thì Thiếu Lâm
chưa phải là môn phái Bắc Ðẩu ở nưẩnh ta .Như để chứng minh lời mình, tay trái Vũ Thắng đưa cao chiếc ly sành
ngang mặt, tay phải nhẹ nhàng điểm, phút chốc hai ba lỗ tròn xoáy xuất
hiện trên thành ly, hành động mau lẹ và êm nhẹ, khác hẳn với thế võ mất
nhiều chân lực của Lê Ban , Vũ Thắng đặt nhẹ cái ly xuống bàn trước cặp
mắt ngạc nhiên của Ban, chàng nói :- Nếu phát huy một cách cẩn trọng thì ta không khó nhọc khi muốn lấy
mạng địch nhân, dù cho cách xa hàng trượng. Trong khi tập quyền, võ sinh chúng tôi thường dùng trái dừa để luyện chỉ lực. Ðây là một môn võ của
Ðại Việt chúng ta.Vũ Thắng vẫn dùng Quốc hiệu Ðại Việt thay vì Ðại Ngu của nhà Hồ.Lê Ban coi bộ vẫn chưa phục, như để chứng tỏ uy lực của môn phái, chàng
phát một chưởng thần tốc phá tan chiếc bình sứ cắm hoa cạnh cửa sổ, gây
một tiếng động lớn, khiến cho cả ba bàn đều băn khoăn. Họ băn khoăn vì
sợ tiếng động gây sự chú ý của tai mắt giặc Minh đầy dẩy ở chung quanh .Sau tiếng đổ vỡ là một bầu không khí nặng nề . Lê Ban cũng cảm thấy cái
quấy của mình. Chàng ngồi thu mình ở một góc nhà, uống liền hai ba hớp
nước.Sự căng thẳng và im lặng càng làm cho cái không khí chờ đợi trở nên ngột ngạt.Cuối cùng rồi nàng cũng có mặt. Tiếng nàng nhẹ, nhưng nghiêm lạnh :- Anh Ban rồi cũng vẫn thế !Nàng đã ở đó từ bao giờ. Tiếng nàng trách Lê Ban làm cả bọn anh hào giật mình. Lúc đó, có tiếng chân người lên cầu thang rồi hai cô thể nữ Cúc,
Hồng xuất hiện sau lưng nàng.Nàng mang một cái áo dài lụa bạch. Cổ áo còn hơi cao, nhưng cửa tay
thụng đài các đã được thu hẹp lại, tóc nàng bới cao, bông cúc vàng xinh
xắn cài trên mái tóc trái.Công chúa Mai Lan, nàng xuất hiện như một tiên nữ.Cả bọn thanh niên đều đứng dậy, hơi nghiêng mình chào đón.Công Chúa khoan thai tiến về phía chiếc bàn kê gần cửa sổ, nhìn ra dòng Tô Lịch mịt mùng khói nước.Nàng ngồi xuống, khẽ ra hiệu :- Mời các anh ngồi.Cả bọn trang trọng thưa :- Xin đa tạ Công Chúa.Mai Lan mỉm cười dịu dàng :- Từ nay xin các anh đừng gọi tôi như thế nữa. Các anh gọi tôi là cô thì tiện hơn.Giọng nàng giờ đây trở nên ấm áp và truyền cảm vô cùng.Trần Thanh khẽ nói :- Thưa, Cô đã gặp Hoàng Tử Dương ?Mai Lan hơi ngượng :- Dạ, anh ấy thật là mê muội ... Nay mai tôi phải rời nơi đây, các anh ở lại phải theo dõi thật sát hoạt động của bọn họ rồi xin cho tôi hay.Trần Thanh hăng hái :- Chúng tôi xin tuân lệnh.Mai Lan đổi sang vấn đề khác, hỏi :- Bọn họ đi lúc nào mà giờ này lại chưa thấy động tĩnh gì vậy ?Trần Thanh giọng đầy tin tưởng :- Thưa cô, họ đi từ chập tối. Nhưng tôi biết tên giặc đó sau khi dâng
Ðông Ðô (cố đô Thăng Long) cho giặc, chắc sợ lòng dân oán thán, hào kiệt hỏi tội, nên chỗ hắn ở được canh phòng rất cẩn mật ... Tuy nhiên, tôi
chắc là anh em mình cũng sẽ thành công.Mai Lan như yên lòng. Nàng không hỏi thêm gì nữa, yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, kiên tâm chờ đợi. Trong đêm tối tăm, bỗng nàng mường tượng tới
một hình bóng làm nàng bồi hồi ....Thời gian chờ đợi thực nặng nề . Tiếng nước nhỏ giọt từ chiếc đồng hồ
đặt trên chiếc kệ bên tủ chà rơi đều đều nghe càng sốt ruột. Ðã hết canh hai từ lâu, nhưng từ ngày thành bị quân Minh chiếm, tiếng trống cầm
canh cũng không còn. Xa xa, một vài tiếng chó sủa vu vơ .Bỗng Mai Lan công chúa đứng bật dậy, khẽ ra hiệu cho Vũ Thắng :- Có tiếng chân ngời từ hớng Tây đi lại.Mọi người ngưng trọng nghe ngóng. Vũ Thắng thoáng mừng :- Hai người, thưa cô, có lẽ bọn họ đã về .Mai Lan công chúa gật đầu :- Họ đi rất khoan thai, không có vẻ bị thương hay đang chạy trốn.Từ lúc đến, hai cô thể nữ Cúc, Hồng vẫn đứng chặn lối cửa ra vào. Bấy
giờ cánh cửa vụt mở, hai cô liền tay giữ thế chuẩn bị tấn công. Nhưng
những người vào còn mau hơn phản ứng của hai cô. Họ đã vào tới giữa nhà
với sự vui mừng của mọi người.Lê Hoàng Quân, tức chủ nhân Anh Vũ Quán, với bộ dạ hành ôm sát thân hình vạm vỡ, từ chàng toát ra một sức thu hút, dễ gây được sự tin tưởng của
mọi người ...Hướng về phía Mai Lan, Lê Quân lễ phép thưa :- Ðể cô chờ lâu, Quân này thật đáng tội.Mai Lan công chúa vui vẻ :- Cũng không lâu. Công việc ra sao ?Lê Quân quay lại giới thiệu bạn đồng hành :- Thưa đây là anh Hoàng, một bạn ở trấn SơnNam.Hai chúng tôi đã không đến nổi thất bại.Chàng vừa nói vừa đưa tay đỡ cái bọc vải trên tay Hoàng, mở ra và chìa về phía Mai Lan cùng mọi người.Mai Lan liếc nhanh qua cái đầu còn đẫm máu tươi, hơi quay mặt đi, khẽ nói :- Thôi thế là hết kiếp quân đê hèn.Rất ý tứ, Lê Quân vội thu thủ cấp đặt ở góc nhà, rồi ra hiệu cho Hoàng theo vào nhà trong thay đồ, rửa tay chân .Khi Lê Quân trở ra thì Mai Lan đã sửa soạn ra đi.Bên nàng, Trần Thanh đang lắng nghe lời dặn dò.Lê Quân dừng lại cách xa nàng không một trượng, đợi cho câu chuyện giữa hai người chấm dứt.Mai Lan hướng về phía Lê Quân, giọng tin tưởng :- Thôi, mọi sự ở đây xin anh Quân lo giùm Trần Thanh, Vũ Thắng, Lê Ban, Lý Bảo hãy giúp anh Quân lo việc chung.Bỗng Lê Quân sực nhớ ra điều gì muốn nói với Mai Lan, nhưng lại thôi.
Song cử chỉ ấy không qua khỏi mắt cô Công Chúa khôn ngoan. Nàng tiến về
phía chàng khẽ nói :- Gì vậy Quân ?Tiếng nàng thực thân mật và cởi mở. Lê Quân ái ngại nhìn Mai Lan, một lúc sau như đã quyết tâm, chàng xuống giọng :- Tôi có một tin mật muốn thưa với Công Chúa.Thấy giọng chàng, Mai Lan biết là một vấn đề quan trọng, vội đi về phía
góc phòng chờ Quân. Chàng thanh niên trở nên lúng túng, sau cùng cũng
nói được những gì chàng muốn nói .Mặt Mai Lan biến sắc. Một lúc lâu cố trấn tĩnh, nàng hỏi :- Thế người anh cả của các anh tính sao ?- Thực tôi cũng không biết. Khi được hung tin, anh ấy vội trở về quê nhà xem công chuyện ra sao. Ðược tin gì mới tôi sẽ xin trình cô ngay.Mai Lan ra hiệu cho hai cô thệ nữ, rồi nói :- Thôi, các anh ở lại. Tôi đi đây.Lê Quân khẻ nói :- Ðêm đã khuya lắm rồi, cô định về đâu ?Mai Lan buồn bã :- Tôi về bên Thầy tôi mà, anh đừng ngại.Lê Quân biết nàng là một thiếu nữ, hơn nữa lại là một vị Công Chúa mà ít ai bì kịp về mọi phương diện nên yên tâm thưa :- Nếu vậy rất hay. Có tin gì, tôi sẽ xin sang Báo Thiên trình cô.Trước khi rời khỏi căn gác, Mai Lan còn ân cần dặn dò :- Anh Vũ Quán rồi cũng không còn là nơi an toàn.Lê Quân hãy lo trước đi.Lê Quân và mọi người đều cảm động :- Xin Công Chúa an tâm. Chúc cô về bình yên.Mai Lan sẻ gật đầu. Nàng đã ra khỏi phòng từ lâu mà bọn Lê Quân còn xúc
động. Bên ngoài mảnh trăng lưỡi liềm lạnh lẽo lả lơi đang treo lơ lửng
trên vòm trời âm u.Bất giác Lê Quân thở dài khi nghĩ đến thân phận anh em, nhất là Công Chúa Mai Lan, người mà chàng vừa thương mến vừa kính phục.Ðồng bào chạy giặc từ khắp nơi, đổ về Ðồng Quan càng ngày càng đông.
Trận giặc không có biên giới nhất định. Quân nhà Hồ và giặc Minh mở
những trận đánh ở mọi nơi, kéo dài trận tuyến từ Chi Lăng tới Nghệ An
khiến dân tình thực thê thảm. Họ kéo nhau chạy lẩn quẩn giữa những cánh
quân đang giao chiến với nhau.Tên bay vạ gió đã giết chết hàng ngàn, hàng vạn lương dân. Cuối cùng họ
rủ nhau đổ về chốn Ðế Ðô, với hy vọng mong manh là ở đây là nơi an toàn
cuối cùng của họ.Quanh chùa Sùng Khánh Báo Thiên ở Ðông Nam Ðông Quan (cố đô Thăng Long)
có rất đông đồng bào chạy loạn cắm lều cư ngụ. Từ chân đồi nhìn lên, mỗi gốc thông là một nhóm người chiếm cứ. Ðồng bào căng màn, trải chiếu
ngồi hoặc nằm bên nhau, tụm năm tụm ba tán chuyện tình hình đất nước. Có những người vợ lạc chồng, con lạc mẹ, gia đình tan nát trong cảnh chiến tranh tàn khốc. Ðâu đâu cũng vang lên tiếng than thở, tiếng nguyền rủa
kẻ đã gây ra cảnh nước mất nhà tan.Bình minh vừa ló dạng bên kia đồi thông, ngọn tháp Báo Thiên sừng sững,
cao vút như đâm thủng trời xanh, khiến mọi người đều liên tưởng tới ba
chữ Ðạo Lý Thiên (đại ý đạo lý xông lên tận trời xanh), được vua Lê
Thánh Tông truyền khắc lên trên chỏm tháp bằng đồng, một Tứ đại khí
đương thời. Nhìn cái vẻ uy nghi của Báo Thiên Tự ai cũng phải ngậm ngùi
nghĩ tới những ngày xưa oai hùng của dân tộc Ðại Việt, mà nay, giang sơn gấm vóc của Tổ Tiên, đồng bào máu mủ đang trong cảnh tan tác rên xiết
giữa những trận chiến của giặc Minh và nhà Hồ đang xâu xé nhau. Tới tỵ
nạn nơi đây, ai cũng có cảm tưởng như đang được núp dưới bóng từ bi của
Ðức Phật .Họ tin tưởng rằng ít nhất, nếu quân giặc có đi càn quét, thì đến nơi
đây, chúng cũng không dám dở trò cướp bóc hãm hiếp như ở những nơi khác. Ngoài ra, từ ngày có đồng bào tới núp bóng, vị Sư Nữ phương trượng của
chùa, đã cố gắng dùng phương tiện của chùa, cũng như đi quyên tiền của
nơi các gia đình giầu có chốn Cố Ðô để ngày ngày có chút thực phẩm phát
chẩn cho đồng bào.Chính nhờ thế mà dân chạy loạn cũng có bữa no sống tạm qua ngày. Từ sáng sớm hôm nay, cái tin tên phản quốc dâng Cố Ðố Thăng Long cho giặc Minh
mấy hôm trước bị lấy đầu làm xôn xao mọi người. Tuy nhiều người sỉ vả ,
nguyền rủa họ Hồ làm việc thoán nghịch, nhưng người ta cũng thống hận
đám con cháu nhà Trần đưa đường cho giặc Minh xâm chiếm đất nước. Trước
cảnh nguy vong của tổ quốc, đồng bào không thể tha thứ cho những kẻ đầu
hàng quân giặc. Trước đây mười hôm, ai cũng hy vọng trở về kịp Ðông Quan là nơi có thành quách kiên cố, để cùng nhau hợp lực giữ thành, cứu
nước. Nhưng thực đau đớn, khi đồng bào lũ lượt về đến nơi thì Thăng Long đã bị tên quan Trấn Thủ Trần Văn dâng cho giặc rồi. Vì thế sáng nay
nghe được tin tên này bị hạ sát, ai cũng lấy làm thỏa mãn. Người ta đồn
rằng thủ cấp của tên này đang bêu trước Nam Môn.Từ trên từng thứ mười hai của tháp Báo Thiên, Công Chúa Mai Lan đã qua
hàng giờ đứng nhìn xuống khắp nơi trong vùng. Từ bến Anh Vũ trên sông Tô Lịch, thuyền chạy loạn nhiều như lá tre từ miền Bắc lẩn miền Nam về đậu kín hai bên bờ cho đến các con đường ngang dọc quanh Ðông Quan đâu đâu
cũng thấy đồng bào bồng bế nhau, lếch thếch ở các nơi đổ về . Và xa xa
kia, ở phía Ðông Bắc, cảnh Hoàng Thành vắng lặng hoang phế khiến cho
lòng nàng đau như cắt. Chính ở nơi đó, dưới những mái nhà cong ngói đỏ
kia là nơi nàng đã qua thời niên thiếu thơ mộng. Chếch về phía Tây nội
thành, nàng còn nhìn thấy cung Thái Thanh tráng lệ nổi bật giữa khu vườn xanh um ... mà đêm qua nàng hội kiến với con người tham quyền cố vị đến ngu muội. Sáng nay, khi theo chân Sư Bà Diệu Thanh ra ngoài đồi thông
phát thực phẩm cho đồng bào chạy loạn, tới đâu người ta cũng than thở,
nguyền rủa không những chỉ giặc Minh, nhà Hồ mà cả người trong họ nhà
Trần nữa khiến nàng cảm thấyvô cùng nhục nhã.Nàng đã bỏ về ngang, và lên đỉnh tháp để tìm một vài giây phút tịnh
không để tinh thần đỡ căng thẳng. Tiếng mõ dưới sân vang vọng lên khiến
Mai Lan đưa mắt về cảnh chùa phía dưới. Nhìn những mái ngói cong vút
nguy nga như một cung điện, Mai Lan nhớ tới nàng Ðộng Thiên Công Chúa
con vua Lý Anh Tông. Nàng rất được Ðức Vua thương mến. Lớn lên, Ðộng
Thiên Công Chúa có muốn xuất gia, nhà vua đã cho xây dựng khu Trùng
Khánh Báo Thiên Tự này để Công Chúa có nơi tu hành .Nghĩ đến nàng Ðộng Thiên xưa được chiều chuộng đến thế , còn thân phận
mình thì lênh đênh vô định, bất giác Mai Lan đầm đìa lệ rơi.Có tiếng chân lên cầu thang, Mai Lan lau nhanh nước mắt, nhìn xuống. Cô thể nữ Cúc đang nhanh nhẹn đi lên :- Sư Bà mời Cô về xơi cơm.Mai Lan khẽ gật đầu, cô thể nữ tránh lối để chủ xuống trước.Sư Bà Diệu Thanh là sư phụ của Mai Lan Công Chúa từ thời nàng còn trong
cung. Bà đã bí mật truyền võ nghệ cho nàng thấm thoát được hơn mười năm
thì Hồ Quý Ly cướp ngôi. Trần Hoàng Gia phải ly tán trốn chui trốn nhủi .Tuy nhiên sự liên lạc giữa hai thầy trò vẫn còn. Cách đây ít năm, Sư Bà
Diệu Thanh khuyên Mai Lan nên về núi Yên Tử, nơi đây Ðức Nhân Tông nhà
Trần sau khi nhường ngôi cho Ðức Thánh Tông, đã về đây trụ trì, sáng lập ra phái Trúc Lâm. Vùng Yên Tử có tới hơn hai mươi ngôi chùa với những
nhà Sư phần lớn là các bậc vua chúa khanh tướng nhà Trần, văn võ toàn
tài. Tại đây, Mai Lan Công Chúa đã học thêm nghề võ, và được quen với
một số đệ tử tục gia của các vị sư phụ ở Yên Tử Sơn, trong số đó có
người anh Cả của nhóm Anh Vũ Quán.Ðêm nay, trời đã về khuya, nhưng vì lâu ngày không gặp nhau, hai thầy trò Sư Bà Diệu Thanh còn trò truyện tại hậu phòng .Bên ngọn đèn khuya leo lét. Mai Lan Công Chúa như bé bỏng bên người mẹ
hiền. Cái vẻ nghiêm trang, kẻ cả của nàng trước đám anh hùng Anh Vũ Quán đêm trước như biến đi đâu mất.Hai người đang qua những giây phút yên lặng nặng nề ... Ðôi mày liễu của Công Chúa cau lại một cách đau khổ.Sư Bà ái ngại nhìn nàng. Bà với tích trà nóng vừa pha, chậm chạp rót ra
hai chén sứ nhỏ, trao một chén cho Công Chúa thương mến :- Con dùng một chút trà nóng ...Công Chúa trịnh trọng đỡ lấy nhắp từng ngụm nhỏ.Sư Bà khẽ hỏi :- Con có chắc tin đó có thật không ?Không nhìn lên, Mai Lan quả quyết :- Bạch thầy, con nghe rõ từng tiếng Lê Quân nói với con "Ngài Ðặng Tất đã hàng giặc Minh".Sư Bà mơ hồ nhắc lại :- Ðặng Tất hàng giặc . . . Ðặng Tất hàng giặc !!!Mai Lan Công Chúa khẽ rít lên :- Và ông ta còn nhận chức Hoa Châu Ðại Tri Châu nữa chứ !!!Sau tiếng than thống khổ, có tiếng vật gì, như vỡ ra ở đâu đây Sư Bà nhìn nhanh bàn tay phải Công Chúa. MặtBà vụt sáng lên khi nhìn thấy những mảnh sứ vụn rơi lả chả qua khe năm ngón tay búp măng trắng nõn của Công Chúa, và vụt hỏi :- Phật Thủ công của Ngài Pháp Loa Sư Tổ đấy hả con ?Công Chúa bẻn lẻn :- Bạch Thầy vâng . . . nhngSư Bà Diệu Thanh mắt lim dim, khẽ gật gật đầu :- Thầy nghe các vị trưởng thượng nói, môn công phu này, nếu luyện tới
tuyệt đỉnh thì khi phát công, sẽ không có tiếng động vang lên ... Với
lại con xuất công trong lúc tức giận, thành ra nguyên khí không điều
hòa, công lực thu nạp không tương hợp, nên chỉ không đạt được tới mức
tuyệt hảo.Sau một lúc yên lặng, Sư Bà an ủi :- Thôi con cũng bình tâm, để hắn về nhà xem sự việc hư thực ra sao rồi mình sẽ liệu.Công Chúa Mai Lan lưỡng lự :- Tuy con tin anh ấy, nhưng chỉ sợ cha nào con nấy thì thực là phiền cho Ðại Cuộc.Nàng khẽ thở dài :- Con chỉ tiếc rằng võ học của con còn sơ cạn, mà tình thế nước nhà thì
cấp bách, không biết rồi đây có rửa được thù nhà, trả được nợ nước cũng
như gột được cái nhơ nhuốc của dòng họ đã bị mấy tên tham quyền ngu muội làm hoen ố không ?Nàng ngước mắt nhìn lên nghẹn ngào :- Rồi mai đây, con xuôi Nam, không biết có còn ngày được trở lại thăm Thầy nữa không .... Biết đâu lần này lại là lần vĩnh biệt.Sư Bà thoáng vẻ buồn :- Thầy cũng không biết mai sau thế nào. Vận nước mỗi ngày một u tối. Họa diệt vong của dân tộc cũng thực cận kề .Bà hơi ngừng lại, rồi tiếp :- Nước ta từ Ngô, Ðinh, Lê, Lý, Trần, mỗi một thời đều có lúc hưng, lúc
suy, anh hùng cũng lắm mà kẻ tiểu nhân cũng nhiều. Giang Sơn Tổ Quốc
đừng nên nghĩ là của riêng một nhà. Sự thay đổi một dòng họ không quan
trọng bằng sự hưng thịnh của đất nước. Sự phế lập nhiều khi có tính cách bá đạo, nhưng không phải vì thế mà quyết chí trả thù bằng sự hy sinh cả nền tự chủ của dân tộc. Như xưa kia, sự việc dứt nhà Lý , tìm cách tận
diệt Lý Gia của Trần Thủ Ðộ, tuy có tàn bạo, nhưng sự hiện diện của nhà
Lý với một vị Nữ Hoàng còn thơ , quả thực cũng không còn hợp lý nữa. Nhà Trần đã vươn lên trong hào quang của những bậc Minh Quân như Ðức Anh
Tông, Ðức Nhân Tông, và những bậc Anh Hùng như Hưng Ðạo Ðại Vương Trần
Quốc Tuấn, Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật, Thượng Tướng Trần Quang Khải
... cũng đã khiến cho người trong Lý Gia không còn lý do để khôi phục
lại ngai vàng cho mình nữa. Thế cho nên Thầy rất cảm phục con đã biết
phân biệt điều ngay lẽ phải trong việc đứng ngoài mưu đồ mượn tay giặc
Minh đễ tranh giành ngai vàng của đám xú nhân nhà Trần đang thực hiện
ngày nay, khiến đất nước điêu linh, họa nô lệ hầu như trong gang tất .Sau mấy phút im lặng, Sư Bà giọng xa vắng :- Cái ngày mà Lý Gia bị tiêu diệt còn thê thảm gấp trăm lần cảnh Trần
Gia ngày nay ... Còn ai là họ Lý mà thoát khỏi cuộc tàn sát của Trần Thủ Ðộ năm Nhâm Thìn tại thôn Thái Ðường, làng Hòa Lâm trong ngày mà tất cả người nhà họ Lý tụ tập làm lễ Tiên Hậu. Ôi cả một dòng họ bị chôn sống
ngay tại quê nhà ....Công Chúa Mai Lan thấy và khác lạ của Sư Bà, nàng khẽ nói
Truyện kiếm hiệp Tao Loạn
Truyện kiếm hiệp Tao Loạn
ạch Thầy, con nghĩ là Lý Gia chưa bi tiêu diệt...Sư Bà hơi biến sắc :- Con nói sao ?Mai Lan đổi thế ngồi, xích lại gần Sư Bà hơn, nàng nhìn thẳng vào mắt Sư Phụ, chậm rãi nói :- Thực sự con không biết hiện nay bao nhiêu người của Lý Gia còn tại thế , nhưng con biết chắc có một người...Sư Bà nhìn ra xa :- Lạ thế con, nhưng ai vậy ?- Bạch Thầy, ngày Phụ Hoàng con còn tại thế , một hôm người đã tình cờ cho con biết tên và nơi trú ngụ của người ấy.- Thế ư . Và Phụ Vương con đã đối xử thế nào với người họ Lý này ?- Bạch Thầy, Phụ Vương con nói Ngài rất xấu hổ khi đọcđến những trang
sử khai sáng Trần Gia. Vì thế , đối với người này, không những Phụ Vương con không hề đụng tới mà ngài còn rất kính trọng nữa ... Và Bạch Thầy,
ngày nay Trần Gia cũng đã mất, việc nói tên vị này thực cũng không còn
gì để kiêng kỵ nữa ...Nàng hơi mỉm cười, nói tiếp :- Bạch Thầy. Vị họ Lý mà Phụ Hoàng con đã nói, chính là ... Thầy đó ...Sư Bà Diệu Thanh thoáng vẻ khiếp sợ. Bà khẽ thở dài, cảm động :- Thực già này đội ơn Phụ Hoàng con ...Sư Bà yên lặng, mắt chăm chú vào đỉa đèn dầu đang tàn lụi dần, Bà khẽ thở đài :- Thầy cảm thấy rất hạnh phúc trong suốt hai mươi năm trụ trì Báo Thiện
Tự này, một ngôi chùa tượng trưng một cách đặc biệt cho Lý Gia. Thầy với con thực cũng có cơ duyên .Ngọn đèn lập lòe như muốn tắt, Sư Bà vội khêu ngọn bấc lên, giọng xa vắng :- Như con đã nói, mai đây thầy trò ta không biết đến ngày nào mới gặp
lại nhau ... Con rồi sẽ ra đi trong gió sương vì đại nghĩa, nếu một ngày nào đó trở lại được để thăm thầy, không biết thầy có còn sống hay không ? Tất cả sở học hầu như thầy đã truyền dậy cả cho con. Tuy nhiên, may
mắn gần đây, thầy có nghiên cứu được một vài thứ võ mới, để ngày mai
thầy sẽ chỉ dạy lại cho con. Ðây có lẽ là một bài học cuối cùng mà thầy
dậy con, và cũng là một kỷ niệm để thầy trò ta nhớ nhau mãi mãi.Công Chúa cảm động sa đôi hàng lệ. Nàng nghẹn ngào đứng lên vái thầy :- Con xin đa tạ thầy.Mai Lan vừa dứt câu, thì văng vẳng từ phía cuối thôn đã vọng lại tiếng gà gáy sáng. Sư Bà đứng dậy khẽ nói :- Thôi trời sắp sáng ... ta nên đi nghỉ.Ngọn đèn lu dần rồi tắt hẳn, hai thầy trò chia tay nhau trở về phòng mình, lòng ngổn ngang trăm mối.

Chương 3
Trúc xinh, trúc đứng đầu đìnhEm xinh, Em đứng một mình cũng xinhTrúc xinh, trúc đứng bờ aoEm xinh, Em đứng chỗ nào cũng xinhNàng đó. Khi vận triều phục thì nàng là một Thiên Kim Công Chúa. Khi đi
lại giang hồ với bộ võ phục thì nàng là một trang hiệp nữ diễm tuyệt.
Bây giờ, giữa hậu phòng của Báo Thiên Tự, nơi mà những ngày xa xưa, nàng đã theo thầy luyện võ, trong bộ thiền phục, nàng ngời xếp bằng tĩnh
tọa, đôi bàn tay tháp bút đặt trên đùi, nét mặt bình thản tươi sáng thì
nàng quả là hình ảnh của một Phật Bà Quan Âm.Căn phòng trống vắng. Khung cửa sổ mở ra ngoài vườn sau cửa chùa vừa đủ
cho bên trong tiếp nhận một thứ ánh sáng trong xanh mát mẻ của một buổi
sáng đầu hè. Không biết nàng tĩnh tọa đã bao lâu. Tiếng chim hót ca
trong vườn bên, tiếng gió sớm rì rào trên giàn thiên lý xanh như ngọc
thạch cho cả đến tiếng chân nhè nhẹ của Sư Bà đang khoan thai bước vào
phòng cũng đã xa hẳn, xa hẳn. Bây giờ chỉ còn một khoảng tâm thức rất
tĩnh mịch và huyền diệu : tất cả như không, nhưng thực sự nàng lại nhận
biết được hết những gì ở chung quanh, cái vùng chung quanh đó rộng và xa hàng nhiều dậm . Ðó là cái nhập định thượng thừa của võ học.Sư Bà Diệu Thanh nhẹ nhàng ngồi xuống bên trái nàng, xa chừng trượng,
cũng ở thế nhập định, nhưng mặt hướng về phía nàng. Sư Bà năm nay ngoài
sáu mươi, dáng dấp khoan thai, nhanh nhẹn, đôi mắt sáng nhưng dịu hiền,
kẻ ngang tàng biết mấy mà có dịp đối diện với Bà cũng phải tâm phục Bà
thực xứng đáng là bậc tôn sư võ học.Giữa cái lặng lẽ êm đềm ấy, bỗng Sư Bà lên tiếng, với một giọng dịu dàng và đều đều :- Mai Lan, không bao lâu nữa, con sẽ trở thành một bậc Tôn Sư. Với trình độ võ thuật cũng như nhân phẩm của con hiện nay, con thực xứng đáng
được tôn trọng trong chức vị này. Khi Ðức Ðạt Ma Sư Tổ từ Thiên Trúc vào Trung Quốc, ngài truyền bá song hành Phật học và Võ học cho người Hán.
Vì thế để đạt tới mục đích này, Ngài đã phổ võ học vào kinh kệ. Vì thế,
những người nào muốn đạt tới mức độ thượng thừa trong võ thuật, thì
trước hết họ phải ngộ đạo, thông suốt được điều huyền diệu trong kinh,
sau đó mới tìm ra được những chân lý của võ đạo.Võ thuật vừa có thể cứu người, cũng vừa có thể hại người.Sự sáng suốt của Ðức Ðạt Ma Sư Tổ là ngài đã gửi gấm nó trong tay những
vị mà ngài hy vọng là đã ngộ đạo, có cái tâm từ bi của Phật, sẽ dùng nó
để cứu khổn phò nguy.Nhưng sau này, phái Thiếu Lâm của Ðức Ðạt Ma đã có những vị tôn sư có
thể vì lòng từ bi, cũng có thể vì hiếu thắng đã truyền võ thuật cho các
tục gia đệ tử. Từ đó, Thiếu Lâm phái được truyền bá và trở thành một
phái võ nổi tiếng ở Trung Quốc. Trong cái hào quang đó, đệ tử Thiếu Lâm
đã quá chú trọng tới võ thuật mà quên đi Phật tính. Vì thế kể cả các vị
Tôn Sư trong Thiếu Lâm Tự vì không thức ngộ được đạo nên mức độ võ thuật cũng càng ngày càng nông cạn. Thậm chí có những môn võ học đã bị thất
truyền hoặc nằm im lìm trong các pho kinh kệ mà các tăng chúng Thiếu Lâm không biết hoặc không thông hiểu được nữa. Ðiều nguy hiểm hơn nữa là
cũng từ đó những kẻ có võ thuật mà mất cái tâm Phật cho nên võ thuật đã
là một di hại cho đời. Tình trạng này cũng xây ra trong các môn phái
khác như Nga Mi , Võ Ðang, Côn Luân . Rồi cũng vì tự ái của môn phái, vì tranh giành ảnh hưởng mà các đệ tử của họ tranh chấp, gây hấn, chém
giết lẫn nhau.Ngừng một lát, Sư Bà lại chậm rãi tiếp :- Qua câu chuyên vừa rồi, Thầy muốn gợi ý với con rằng muốn đạt tới mức
thượng thừa của võ thuật, người học võ phải thấm nhuần tới tuyệt đích
của môn học.Trước hết cái tâm phải "Cảm" đã , rồi nhờ đó cái trí mới "Thức" được. Vì thế mà các phái võ thường dùng kinh Phật để phổ võ thuật và người tu
hành dễ đạt hơn là người thường.Mai Lan vẫn yên lặng ngồi thiền.Sư Bà như không chú ý đến phản ứng của nàng. Bà vẫn tiếp tục :- Từ trước đến nay, các Tôn Sư trong Võ Ðạo của chúng ta cũng theo thể
thức đó. Nhưng vì Dân Tộc Việt chúng ta là một dân tộc hiền hòa, và có
lẽ đã có cái "tâm Phật " truyền thống cho nên võ học của chúng ta giữ
được mức độ cao, và nhất là các đệ tử luôn luôn ôn hòa, coi nhau như anh em, hết lòng cứu khổn phò nguy, đúng với tôn chỉ của Võ Ðạo cũng như
hợp với tinh thần nhân hòa của Dân Tộc, cho nên Võ Thuật của ta không
chia ra môn phái này, nọ. Chính vì thế mà tránh được những tranh chấp bỉ ổi.Giọng của Sư Bà càng lúc càng trở nên say sưa và đầy tin tưởng :- Từ các triều đại Ðinh, Lê, Lý, đạo Phật cực thịnh ở nước ta, cho nên
VõÐạo chịu ảnh hưởng rất lớn của Phật học và cũng đã tiến được những
bước dài. Những Hòa Thượng nổi tiếng văn võ toàn tài như ngài Lý Khánh
Dư, ngài Vạn Hạnh, ngài Minh Không. Chính Ðức Thái Tổ nhà Lý cũng xuất
thân từ cửa Phật. Nhưng từ khi Ðức Thượng Hoàng Nhân Tôn nhà Trần sáng
lập môn phái Trúc Lâm trên đỉnh Yên Tử Sơn, mà các vị cao Tăng phần lớn
là các bậc Ðại Thần văn võ song toàn, thì vấn đề Võ học ở nước ta được
các ngài thẩm định lại. Con cũng biết Dân Tộc ta là một dân tộc chuộng
Vũ nghệ. Vũ đây tức là múa. Ngay từ thời thượng cổ, những tác phẩm hội
họa còn để lại trên mặt trống đồng Ngọc Lư, trên các tháp hay các chiếc
rìu đều vẽ các vũ công lẫn với các chiến sĩ. Ðiều này rất hợp với nguyên lý của võ thuật. Người luyện võ thuật phải có cái dẻo dai, cái điêu
luyện, cái nhanh nhẹn nhịp nhàng của vũ thuật. Người học võ lúc luyện
tập cũng như khi chiến đấu, lúc công, lúc thủ, lúc nhu, lúc cương, lúc
nào cũng bình thản, khoan thai, uyển chuyển, tâm thần và động tác như
nhập vào nhau giống một vũ công say sưa múa một bản vũ điêu luyện. Những lúc đó, những động tác nói chung, những thế võ nói riêng được phát tác
không còn căn cứ vào mắt nhìn, tai nghe nữa, mà được thẩm định bằng cái
"cảm" huyền diệu khiến cho năng lực tiềm tàng trong cơ thể không bị phí
phạm, mà đường lui, bước tiến, thể thủ, thế công rất chuẩn xác và tuyệt
nhanh khiến địch nhân không thể ứng chiến kịp thời và dễ lâm vào thế hạ
phong. Vì sự liên hệ hiển nhiên giữa võ thuật và vũ thuật mà tổ tiên
chúng ta đã nhận thức được và ghi lại trên các di vật mà các vị Tôn Sư
Ðại Việt mới bỏ nhiều thì giờ để nghiên cứu và truy tầm cái nguồn gốc
của nền võ thuật của tổ tiên lưu truyền từ thời giòng Lạc Việt dựng
nước.Một nhận định quan trọng là nền Võ Thuật của ta thoát thai từ Vũ Thuật,
mà Vũ Thuật của ta từ đâu ra, nếu không phải là từ nguồn ca dao huyền
diệu của Dân Tộc.Nguồn Kinh Thi này đã từng làm rung động hàng bao thế hệ, đã đi sâu vào
tim óc mọi người chúng ta từ tuổi còn nằm trong nôi qua lời ru ngọt ngào của mẹ hiền. Người dân Việt dễ thấm nhuần, rung động với ca dao còn hơn là một tín đồ mộ đạo Phật thấm nhuần kinh kệ. Vì ngoài cái siêu thoát,
cái từ bi hiền hòa của đạo, ca dao còn làm cho tâm hồn dạt dào tình cảm, đầy ắp tình người, chứa chan tình quê hương, trăng nước, ruộng đồng. Do đó, các vị Tôn Sư trên Yên Tử Sơn là những người sáng suốt, tiên phong
nghiên cứu võ thuật qua kho tàng ca dao của Dân Tộc. Các vị đó đã nhiều
lần tổ chức các cuộc họp bàn về vấn đề này với anh chị em trong nước.
Thầy cũng đã đến dự các cuộc họp này.Sư Bà giọng trở nên u uất :- Tuy nhiên vì tình hình khẩn trương của đất nước trong mấy năm nay khiến công việc khảo cứu này bị trì trệ rất nhiều.Sư Bà thở nhẹ, rời đổi giọng hỏi :- Mai Lan, trong vấn đề này con có ý kiến gì không ?Mai Lan lúc này mới đổi lại thế ngồi, nàng quay lại đối diện với Thầy, thưa :- Bạch Thầy, con thấy phần nhiều ca dao là những bài trữ tình thực khó tìm thấy được ý nghĩa võ đạo ở trong.- Con nói rất đúng. Dĩ nhiên không phải bất cứ bài nào cũng mang ý nghĩa võ thuật, nhưng dưới con mắt của chúng ta, những người có một trình độ
võ học cao, cũng như còn đầy đủ dòng máu Lạc Việt trong người, biết rung động với tâm tình của ca dao, ta có thể có cơ hội khám phá ra những gì
mà Tổ Tiên chúng ta gói ghém trong đó, cũng như kẻ thấm nhuần Phật học
sẽ dễ dàng quán triệt được võ học chứa đựng trong kinh kệ.Mai Lan bẽn lẽn :- Con thực ngu muội.Sư Bà Diệu Thanh hơi lắc đầu :- Không phải chỉ có con mới lầm, mà chính cả ta, khi nghe các vị trên
Yên Tử Sơn cũng đã nghĩ như thế. Ðó là vì chúng ta quá lệ thuộc vào cái
nhìn nông cạn và quen thuộc về mối ràng buộc quá chặt chẽ và quen thuộc
giữa Phật học và Võ học.Sư Bà Diệu Thanh mỉm cười, giọng tự tin :- Ðể chứng tỏ cho con thấy điều thầy vừa nói với con là đáng tin cậy,
hôm nay thầy sẽ chỉ cho con một khám phá của thầy về nguồn võ học của
Dân Tộc ta trong ca dao.Bà hơi nhắm mắt lại .Con nhớ lại bài ca dao
Truyện kiếm hiệp Tao Loạn
Truyện kiếm hiệp Tao Loạn
rèo lên cây bưởi hái hoaBước xuống vườn cà hái nụ tầm xuânNụ tầm xuân nở ra xanh biếcEm có chồng anh tiếc lắm thayTiếc gì một lá trau caySao anh không hỏi những ngày em còn khôngBây giờ em đã có chồngNhư chim vào lồng, như cá cắn câuCá cắn câu biết đâu mà gỡChim vào lồng biết thủa nào ra .Trước hết, con hãy để ý đến nhạc tính của bài ca dao.Con thấy thế nào . Phải, ngâm nó lên ta cảm được cái nhịp nhàng, cái
khích động của âm thanh, tiết điệu cần thiết và quá đủ khiến cho một vũ
công có thể nhảy múa được Từ đó, ta sẽ thấy được những động tác uyển
chuyển của cánh tay đưa lên, tượng trưng cho động tác với lên hái hoa
trên cành bưởi .Mai Lan lắng nghe. Nàng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Qua
lời giảng giải của Thầy, nàng thấy vấn đề còn sáng tõ hơn cả khi nghiên
cứu những đoạn võ kinh từ trong một pho kinh Phật.Nhờ những kiến thức về Võ học của Mai Lan, nhờ sự dễ làm rung cảm của ca dao, hai thầy trò nghiên cứu một cách dễ dàng, thoải mái.Sư Bà Diệu Thanh giải thích tiếp :- Con cũng nhận thấy dễ dàng cái tính chất "buộc" của Võ thuật trong
đoạn đầu, cái đòn sát thủ của đoạn cuối . Nhưng theo thầy, cái hay nằm
trong cái "hư" của hai câu "nụ tầm xuân nở ra xanh biếc , em có chồng
anh tiếc lắm thay , đến cái "biến" thì thực là tuyệt "tiếc gì một lá
trầu cay, sao anh không hỏi những ngày em còn không ?Nó vừa nhẹ nhàng vừa kín đáo, thôi thúc ta khai thác ngay cái hớ hênh,
cái thất thố của địch thủ để chiếm phần thượng phong. Chữ "tiếc gì" và
"không" dùng thực hay.Sư Bà ngưng lại để Mai Lan thấm. Thực sự Sư Bà đã quá lo xa. Với trình
độ Võ học của nàng chỉ một gợi ý đã đủ cho nàng nhận thức được vấn đề,
được cái biến, cái hư, cái thực trong các tác động.Sư Bà nhẹ nhàng đứng dậy, với những tác động rất uyển chuyển, không khác một vũ nữ biểu diễn vũ thuật, bà diễn lại những nhận thức võ thuật
tưởng như mơ hồ bằng động tác. Mười ngón tay lúc xòe ra, lúc co lại
không khác gì đang hái một bông hoa bưởi ở trên cao hay ngắt với một nụ
tầm xuân ở dưới vườn. Thực là đẹp mắt.Hoa bưởi tám cánh, thì cầm nã thủ của con phải biếnthành tám thức phù hợp với tám hướng .Nói tới đâu, bà biểu diễn tới đó. Thực sự, từ xưa tới nay, những chân
kinh trong võ học đều chỉ là những câu gợi ý và mơ hồ. Sự thành đạt đều
do sự suy luận sáng suốt của người thầy cộng với sự thông minh của kẻ
thụ giáo.Do đó, cũng một chân kinh, nhưng trình độ thành đạt của người luyện tập rất khác nhau.Ðến lượt Mai Lan diễn lại bài võ hái hoa. Ðộng tác của nàng không còn là động tác của một môn sinh mà thực xứng đáng là một cao thủ.Sư Bà đứng lược trận lòng thực khoan khoái thoả mãn. Hơi gió từ phía
nàng tỏa ra khiến Sư Bà Diệu Thanh thấy được sự thành đạt của cô học trò yêu quí .Thế dứt điểm cuối cùng của bài võ khiến Sư Bà phải buột miệng :- Mai Lan, thầy không ngờ được Võ học của Tổ Tiên ta cao thâm đến như
thế. Ðây, dầu sao cũng chỉ là bước đầu chúng ta lần mò trong khu rừng
huyền diệu của Võ học Ðại Việt ta. Bổn phận của con là phải bỏ thì giờ
nghiên cứu thực kỹ càng kho tàng Kinh Thi Lạc Việt (ca dao tục ngữ) để
khai quật những tinh hoa của nền Võ học nước nhà và truyền lại cho các
thế hệ sau .Hai thầy trò bước ra bên khung cửa sổ. Bỗng từ mảnh trời bên kia khu
vườn, một cột khói đen cuồn cuộn bốc cao làm cả hai đều sửng sốt.Cháy ở vùng Nam Môn.Mai Lan khẽ nói :- Con nghĩ là bọn giặc Minh đốt nhà dân mình đây.Rồi nàng tỏ ra bối rối :- Bạch Thầy, nhiều lúc con băn khoăn không biết với bản lãnh của chúng
con có đủ để giúp được nước, đuổi được quân xâm lăng không.Sư Bà nhìn thằng vào mắt nàng nói rõ từng tiếng :- Không. Võ nghệ của chúng ta chưa đủ và cũng không thể đuổi được giặc.Nàng chợt nhớ ra điều gì, Mai Lan khẽ nói :- Con hiễu Thầy muốn nói gì. Con được biết anh ấy có học Tôn Ngô Binh Pháp.Sự Bà nhìn nàng lắc đầu :- Không thể dùng Tôn Ngô Binh Pháp . Con hiểu không, thằng Trương Phụ nó hiễu binh pháp đó gấp mấy lần anh Dung. Binh pháp đuổi giặc giữ nước là binh pháp của Hưng Ðạo Ðại Vương. Con nghe rõ chưa ?Mai Lan sáng mắt lên :- Trời, Thầy thật là sáng suốt.Nhưng nàng bỗng buồn bã :- Nhưng chắc thầy đã rõ, cho đến nay không ai biết cuốn binh thư này thất lạc nơi đâu ?- Không, con không thể thất vọng, con phải tìm cho bằng được nó và trao
nó cho những người đáng tin cậy nghiên cứu để tìm cách cứu dân cứu nước. Ðó là nhiệm vụ rất quan trọng mà con phải gánh vác.Mai Lan nóng lòng như lửa đốt :- Bạch Thầy, có lẽ con phải đi Vạn Kiếp một chuyến.Sư Bà thương mến đặt tay lên vai nàng :- Con nghĩ rất đúng. Mong Trời, Phật và Tổ Tiên dân tộc phù trợ cho con.Bên kia cột khói mỗi lúc một lan rộng và bốc cao hơn.Xa xa vọng lại những tiếng la hét, kêu cứu .Thầy trò nhìn nhau buồn bã .Cả hai đều im lặng một lúc khá lâu. Mỗi người theo đuổi những ý nghĩ riêng tư.Mai Lan bâng khuâng lo lắng.Ngày mai, ôi ngày mai đây những chông gai, những khổ đau nhục nhằn chồng chất. Hoàng tộc thì tan nát mỗi người một phương, suốt bẩy tám năm trời bị ruồng bắt, thủ tiêu. Không những thế, anh em trong nhà lại chia rẽ,
chống báng lẫn nhau. Nghiệp nhà thì vô vọng khôi phục vì nhân tâm đã xa
lìa chán ghét. Thậm chí có những người còn kết án tội làm xa đọa xã hội, ung thối uy quyền quốc gia, khiến kẻ nghịch thần có cơ khuynh loát,
thoán đoạt, hậu quả là đưa tới tình trạng nước mất nhà tan như hiện nay
là do sự trụy lạc cả tinh thần lẫn thể chất của các vua nhà Trần, trong
đó có cả Phụ Hoàng của nàng. Hy vọng cuối cùng của Trần gia hiện nay ở
trong tay anh em nàng.Nhưng hỡi ơi, anh em thì mỗi người một phương. Kẻ ngu muội, cầu vinh ở
trong cánh tay gian ngoan, hiểm độc của giặc Minh , khiến nhân dân đã
chán ghét , nay lại thêm căm thù không tiếc lời nguyền rủa là loài "cõng rắn cắn gà nhà " , còn Quỹ , còn Khoách và nàng thì ở trong thế chạy
trốn sự truy tầm tiêu diệt , không những bọn Hồ Quí Ly, của giặc Minh mà cả của chính bọn anh em phản bội của mình. Cho đến giờ này, nàng càng
cảm thấy thông cảm thấm thía cái đau đớn tuyệt cùng của Lý Gia. Của vị
sư phụ kính yêu của nàng, khiến bất giác nàng không cầm được đôi hàng
châu lệ.Sư Bà không bỏ sót từng cử chỉ của Mai Lan, rất đúng lúc, bà nói :- Mai Lan, thầy muốn nói với con một lời tâm huyết cuối cùng trước khi
hai thầy trò ta chia tay , mà ngày hội ngộ không biết có hay không .
Chiến tranh thì càng lúc càng dữ dội, mà phần thắng đã cầm chắc trong
tay giặc. Số phận của thầy cũng như của con, của dân nước Ðại Việt rồi
đây sẽ như cá nằm trên thớt, không biết sẽ bị tiêu diệt lúc nào. Hy vọng cuối cùng của dân tộc ta là lớp người trẻ tuổi các con đó. Thầy xác
quyết là con bắt buộc phải trở thành rường cột của lực lượng phục Việt.Giọng Sư Bà trở nên cương quyết :- Phải, Thầy nhấn mạnh là Phục Việt chứ không phải Phục Trần . Con nghe
rõ không . Thời của Lý ngày xưa, của Trần ngày nay đã hết rồi. Chúng ta
phải mở một Trang Sử Mới. Ðừng coi Hồ là giặc, Lý là cựu thù, mà phải
coi đó là anh em là Dân Tộc Việt. Hãy bõ hết oán thù lấy gương Ðức Trần
Hưng Ðạo và Ðức Chiêu Văn Vương, Chiêu Minh Vương khi xưa đã biết quên
tư thù mà cùng chung lo việc nước, hết lòng cộng tác với nhau trong
những ngày đen tối nhất của dân tộc trước sức tấn công vũ bão của giặc
Nguyên. Bao năm qua con thụ giáo ta, ta rất hiễu tâm tư và nhân cách của con. Thầy rất hãnh diện đã có con là đệ tử. Các vị Tôn Sư Trần Gia trên Yên Tử, cũng như các vị Tôn Sư của Lý Gia trên Tiêu Sơn trong một cuộc
hội kiến gần đây cũng đã có những nhận định như thầy vừa nói với con, và các đệ tử của quý vị đó cũng sẽ theo những tôn chỉ này.Mai Lan ngạc nhiên :- Bạch Thầy, con chưa thấy Thầy nhắc tới Tiêu Sơn phái.Sư Bà Diệu Thanh mỉm cười :- Thực sự oán thù đã xóa bỏ từ rất lâu rồi con ạ. Với chúng ta Lý hay
Trần cũng chỉ là nhân sinh dưới đạo quang từ bi của Ðức Phật, cũng chỉ
là con dân của một nước Ðại Việt muôn đời hiền hòa và thương mến. Từ nay con sẽ trở thành một trong những người lãnh đạo phong trào phục Việt,
hãy hành động với tâm tình của một con dân Việt, với đạo huynh đệ đồng
bào. Hãy quên mình là Công Chúa Mai Lan nhà Trần. Ai sẽ là vị lãnh đạo
tương lai của Dân Tộc, đó là tùy ở sự nhận định sáng suốt của các con.
Hãy đoàn kết, quên tị hiềm nhỏ nhen mà chỉ tâm nguyện nghĩ đến Ðại
Nghĩa.Quay về thực tại, Bà caogiọng :- Trên bước đường giang hồ , võ nghệ là phương tiện phòng thân rất hiệu
nghiệm. Chỉ xử dụng khi thực cần thiết. Võ thuật không giúp ta trực diện đánh giặc, nhưng võ học là một điều cần thiết cho kẻ mưu đồ đại cuộc.
Nó giúp ta có được một thân thể sung mãn và một tâm hồn sáng suốt cao
thượng. Tôn Ngô Binh Pháp chỉ một phận nhỏ giúp ta, chứ không phải là
đủ. Những yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa của binh pháp đó không là Thời, Ðịa, Nhân của chúng ta. Lấy cái của người để áp dụng trên đất
mình là một sự vô cùng vô lý, nhất là lại dùng nó để chống với họ lại
càng thậm nguy hiểm hơn nữa, sự thất bại gần như cầm chắc trong tay. Vậy chỉ có Binh Pháp của ta, của Ðức Hưng Ðạo Ðại Vương là sẵn đủ những yếu tố tất thắng. Nhận thức được điều đó mà trong bao phen, quân dân ta đã
đại phá quân Nguyên, mà so với quân Minh ngày nay thì còn mạnh và thiện
chiến gấp trăm lần. Tiếc thay, triều đình các thời trước đã bỏ qua để
thất lạc cả bộ binh pháp vô cùng quí giá này.Mai Lan ngẫm nghĩ một lúc, rồi thưa :- Bạch Thầy, con nghe nói xưa kia Ðức Hưng Ðạo phổ biến nó tới tay hàng
binh sĩ, chứ không chỉ truyền cho các bậc Ðại Tướng không thôi. Nhưng,
sở dĩ trong nhân gian đã không còn là vì chính sách tận diệt ảnh hưởng
Trần Gia của Hồ Quý Ly mà ra. Con tin chắc là trong các tôn thu
Đang xem bài viết Truyện kiếm hiệp Tao Loạn tại mtinhban.com
Game Tương Tự
HẮN VÀ EM – MỘT CHUYỆN TÌNH
Tách cà phê muối
Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
Anh Hùng Xạ Điêu-Chương 1
Thôn Phệ Tinh Không (Chương 1-5)
Game Ngẫu Nhiên
Truyện Teen - Oxford Yêu Thương
Truyện Ngắn - Tiệc Đêm Trong Nhà Vệ Sinh
Truyên Tiểu Thuyết - Hừng đông full
Sẽ vẫn yêu, dù đôi lần cay đắng
Truyện Ngắn - Chỉ Vì Yêu
Tags: Truyện, kiếm, hiệp, Tao, Loạn, Truyện kiếm hiệp Tao Loạn, Truyện kiếm hiệp Tao Loạn, Truyện kiếm hiệp Tao Loạn, hiep si, tai4umobi su kien trung thu 2015 hiep si, tai game lai xe hack, dế chế 3 thien menh vupng triều jad, ảnh janna hd cho android, girl quan 5cm, cách quay trúng mũ kị sĩ avatar, Tang toc mang viettel cho C3 00, góc quay kiếm kỵ sĩ, Hd ép đồ 3s trong ngọc rồng hiệu quả, Tai game thanh pho uoc mo, xem cách cướp tiêu trong gamebkpah, waphacktopviptai theme yugioh, Cach đê co canh tiêu thân quyên năng, dang nhapmessenger facebook, Huong dan quay do ki sy trong avatar, Tap 4143 cua truyen hoang hau ngo nghich, truyen sex moi tinh ruc lua, cách treo máy khi up đệ tử, Tai gopet mod lôi đai, Tai game dj mix s40, cách cướp tiêu bá đạo của đấu sĩ kpah, Huong dan quay mu ki si, hack rambo dai chien, Ban trai cua tôi truyên teen bi đen, Kim cương hi vọng avatar lấy ở đâu, sex xemonl, son tung mp, hach up kcx xuyen dem avatar, Truyền thuyết lol thuỷ triều rực lửa, WapvipproTai avatar 250v861hpny, tai4umobiavatarq 250 v8 6 1 smart farm auto anh viet mod giao dien tet 2015 sieu dep, Tai ung dung nghe nhac music player embed ve may s40, tai4umobi ng dung vuclip s40, cach khoa do kpah max chi sô, thong tin nv tieu doi sat thu nro, waphacktopvipnhan ma giftcode army2, tai bai hat noptop viêtnix gdl, game roman barbarian cho java, game roman babarian cho java, waphacktopvipwed xu mien phi avata, Bung file zip cho s40 tai4u, Ngoc rong online fake 999 auto chat, tai4umobitai ngoc rong online fake 999 mod auto chat v2 ho tro mua ban auto buff dau gdl max, nlcg hack di chuyen map, Wap zalo mod jar, truyen teen full chap, Tai game de che 3 hack say nha khong ton nguyen lieu, ngocrong java v98, Tai phim sex me va con loan luan 3gp cho dien thoai thuong, Truyên xex gay, nhiem vu bat kha thi 5 xem wap, tai4umobi Goc quay ra non ki si trong avatar, quay do ki si avta, Tai ninja school 114v6, Thu thuat lam nv 1000 quai bay trong ngoc rong, army2can gocv8, thuy lenh ninja, ninja114v9 hak tudanh nguoi, phien ban v32 cf, ,
Truyện Teen, Đọc Truyện Teen
Mai Văn Mẫn
©2012 - 2017
Online: 9
Check Google Page Rank U-ONC-STAT
DMCA.com Protection Status