mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Đọc Truyện Teen
> > >

CHUYỆN TÌNH 5 NĂM TRƯỚC 4

CHAP 15: Tháng lương đầu tiên

Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ phải thôi dựa dẫm, phải tự đứng lên bằng đôi chân của chính mình và tiếp tục bước đi trên con đường chông gai của cuộc sống, như chú chim non đã đủ lông đủ cánh, phải rời bỏ tổ để thoả sức chao lượn trên bầu trời xanh...

Từ ngày em về nhà Q9, mẹ em cắt luôn tiền chu cấp điện nước, gas, cáp của dì Út, Út em làm phụ việc cho một quán ăn, lương tháng có triệu mấy hơn thôi, nên cũng không giúp được gì, một mình em phải đứng ra đóng hết những khoản đó. 2 tuần cuối tháng khá thoải mái, có tiền để dành mà, khỏi phải làm gì, em chỉ ở nhà, dọn dẹp, rồi nằm xem TV, khi nào buồn thì bắt xe bus lên Q10 chơi, đến chiều tôi đón em về lại Q9. Chả phải lo nghĩ gì, cứ vô tư đi.

Sau những ngày vô tư, túi tiền em cũng gần hết, tôi hỏi:

- "Em còn tiền không?"

+ "Một ít, đủ xài 1 tuần à anh" - Giọng bình thường như không có chuyện gì

- "Này, cầm lấy mà tiêu" - Nói xong tôi móc 500 ngàn đưa cho em

+ "Thôi, anh đi làm nhiều, anh giữ xài, em có làm gì đâu mà cần tiền" - Em từ chối

- "Coi như là tiền cơm chiều anh ăn ké nhà em hén"

+ "Anh ăn có nhiêu đâu, thôi anh giữ mà xài" - Em đẩy tay tôi

- "Thôi cầm đi, đẩy đẩy hồi anh kí em lủng đầu giờ" - Tôi nghiêm mặt

Em miễn cưỡng cầm, tôi biết lúc này tôi phải kiếm thật nhiều tiền để có thể trang trải cuộc sống của hai đứa. Dì Út em thì sướng rồi, cơm nước ngày hai buổi chủ lo, chỉ có về nhà ngủ, với lại 1tr mấy 1 tháng Út phải có những chi tiêu cá nhân chứ. Những ngày cơ cực bắt đầu đến với tôi và em, em tiết kiệm chi phí hết mức có thể, những chi phí ở nhà em 01 mình tôi gánh hết, đôi khi chúng tôi chỉ ăn cơm với tàu hủ chiên và rau muống, nhưng không sao cả, chỉ cần bên em, tôi ăn cơm với nước mắm, muối tiêu, tôi cũng cam lòng....

+ "Tự nhiên giờ em lại là gánh nặng cho anh" - Em thủ thỉ

- "Tới cơn hả nhóc, uống thuốc đi" - Tôi ghẹo

+ "Anh này, nói thiệt tự nhiên cái cà rỡn" - Em đánh tôi 1 cái

- "Em nhiêu kí mà nặng, với lại đó giờ anh có gánh em hồi nào đâu chứ" - Tôi cười cười, rồi nằm vật xuống sàn nhà xem TV

+ "Anh, anh" - Em lây lây tay tôi

- "Sao?"

+ "Em đi làm nhé" - Em nhỏ nhẽ nói

- "Cô thì làm được gì mà đi?"

+ "Khi dễ em, đi bán shop cũng được mà" - Em nghênh mặt

- "Thôi tha cho tụi shop, em bán chắc tụi nó dẹp tiệm" - Tôi trêu

+ "Em đánh anh giờ" - Em co tay làm nấm đấm giơ giơ trước mặt tôi

- "Em có làm nỗi không? Thôi đi, ở nhà kiếm cái gì học dùm anh cái" - Tôi khuyên

+ "Được mà anh, giỡn hoài, chị họ con G mới mở cái shop, hôm qua em có hỏi nó, nó bảo em có qua làm thì làm, tháng 800" - Em kể

- "Làm chung với người quen kì lắm, lỡ có gì thì khó xử cho G"

+ "Không sao đâu mà" - Em cười

- "Thế khi nào làm em" - Tôi lo lắng

+ "8g sáng mai" - Em cười mỉm chi

- "Vậy mà còn bạy đặt hỏi anh, em coi anh ra gì không?" - Tôi ngồi bật dậy, nhìn em và nạt

+ "Thì nếu anh không cho, em không đi làm" - Giọng em buồn buồn

- "Ở nhà đi, không làm gì cả" - Tôi giả bộ lớn tiếng

+ "Dạ, để em gọi cho con G nói lại" - Giọng em tiu ngỉu

- "Háhá, thôi đi làm đi, giỡn chút cho vui thôi mà" - Tôi bật cười, rồi lại nằm xuống sàn xem TV tiếp, em quay qua lấy chân đạp tôi 1 cái vào mông

+ "Chồng với con, giỏi cái ăn hiếp vợ" - Em lườm tôi

Sáng hôm sau, em bắt xe bus đi làm thật, tôi cũng không nói gì, xem xem, khả năng chịu đựng của em được bao lâu, đó giờ quen nhàn rỗi, giờ lại vác thân đi kiếm tiền, chắc là vất vã lắm đây...

Đúng như dự đoán, đến trưa là em nhắn tin cho tôi:

- "Mỏi chân quá anh ơi"

+ "Kiếm chỗ mà ngồi, đứng chi cho mỏi" - Tôi rep

- "Bán shop đâu ngồi được anh, phải đi lòng vòng, lau bụi, xếp quần áo khách coi, tê chân quá" - Tin nhắn từ em

+ "Không chịu nỗi thì nghỉ đi em" - Tôi gạ

- "Không, em quyết phải làm cho được" - Xong tin đó, em chả nhắn cho tôi tin nào nữa, chắc là phải
làm tiếp.

Chiều tôi qua đón em, tôi cứ tưởng là em sẽ phải đi ra với vẻ mặt mệt mỏi và cau có, nhưng quái lạ, em vẫn cười, vẫn tíu tít cứ như đi chơi ấy... Có cái gì làm em vui dữ vậy?

- "Trưa bảo mệt, sao giờ vui thế" - Tôi tò mò

+ "Đi làm vui mà anh, chủ vui lắm, với lại con G qua đây ngồi chơi, lúc không có khách thì ngồi tám, có gì đâu mà mệt" - Mặt em tươi rói

- "Đi làm hay đi chơi? Cứ tưởng lễ hội gì chứ" - Tôi cười

+ "Về thôi anh, ghé chợ mua đồ về nấu cơm cho anh ăn nữa" - Em vẫn tươi cười

- "Ừm, hôm nay ăn gì em? Anh mới có lương đây, hay hôm này mình ăn dù (ngoài) một bữa" - Tôi hí hửng

+ "Thôi, về nhà em nấu cơm anh ăn, hay là chán cơm thèm phở rồi" - Em đập vào đùi tôi cái rõ đau

- "Dạ, cơm nhà là ngon nhất" - Tôi nịnh

Sáng lên trường (nếu học bù), trưa đi dạy, chiều chở em về rồi ăn cơm cùng em (trừ những ngày tôi đi học thì chỉ chở em đến bến xe bus), ngày nào cũng thế, giống như thời khoá biểu... Mẹ tôi dạo này cũng hay cằn nhằn là tại sao tôi ít khi ăn cơm tối ở nhà, nên qua nhà em ăn cơm, tôi cũng không ăn no, để bụng về nhà để ăn nốt phần cơm tối mà mẹ chừa.

Suy nghĩ kiếm tiền luôn thoi thúc trong đầu tôi, phải làm sao để có thêm thu nhập bây giờ? Vào một tối tôi lên trường xem điểm thi HK3, vô tình thấy tin tuyển dụng của một công ty LT trên bảng thông báo, ghi vội thông tin liên hệ, tôi lao ngay lên net để xem cách viết CV như thế nào, nói thật lúc đó tôi không biết CV là gì cả. À, ờ, phải tóm tắt thông tin bản thân và quá trình học tập, tôi down được vài cái CV, nhưng chả có cái nào ra hồn, lựa đi lựa lại tôi cũng chọn được một mẫu tạm được. Về nhà, tôi thức gần cả đêm để chỉnh sửa lại form, rồi viết, rồi kiểm tra chính tả,... cuối cùng cũng được cái tạm gọi là CV.

Sáng hôm sau, lúc tôi đi dạy, tôi gửi email kèm theo CV cho công ty tuyển dụng, đến trưa cùng ngày, tôi nhận được điện thoại kêu sáng mai đi phỏng vấn và mang theo bảng điểm HK2 và HK3. Tôi mừng muốn hét toáng lên, lần đầu tiên đi phỏng vấn, vừa vui, vừa hồi hộp, nói chung là phấn khích lắm. Nghe kinh nghiệm truyền lại thì phải tìm hiểu công ty đó, coi nó thành lập ngày nào, làm về lĩnh vực gì, ai là giám đốc, rồi khi gặp người phỏng vấn sẽ phải nói ra sao....

- "Ok, đã học thuộc lòng" - Tôi ngồi ngẫm

Qua ngày sau, tôi xin nghỉ dạy 1 ngày với lý do bận việc gia đình, sáng đúng 8g tôi đã có mặt tại nơi phỏng vấn, nhưng tôi hơi thất vọng, vì chỉ là một công ty nhỏ, chưa tới 10 nhân viên... Nhưng kệ, làm có kinh nghiệm cũng có sao đâu... Tôi vượt qua vòng phỏng vấn dễ dàng và được đề nghị mức lương thử việc là 2 triệu, khi nào chính thức thì 2 triệu 5. Không chần chờ, tôi gật đầu đồng ý. Nói vui thì chắc cũng không vui lắm, vì làm trong một công ty bé tẹo, nhưng không sao, có cố gắng sẽ gặp may mắn thôi, bố mẹ cũng khuyên làm cho có kinh nghiệm, đừng có mà mơ tưởng cao quá, kẻo té nát mông

Tôi qua bên trung tâm xin rút bớt giờ dạy, chỉ dạy vào những buổi tôi có thời gian rãnh, thương thuyết 1 hồi cũng được thời khoá biểu như sau:

- Sáng 7g đi dạy đến 8g30

- Chạy đến công ty 9g làm đến 6g chiều

- Đi làm ra thì lại đua về trung tâm dạy đến 10h tối (trừ những ngày đi học)

Thu nhập bình quân 1 tháng của tôi lúc đó lên 3.5 triệu, một con số mà bất cứ những bạn cùng lứa với tôi đều mơ ước

Cái gì cũng có cái giá của nó, tôi làm tiền nhiều hơn đồng nghĩa với việc thời gian dành cho em ít đi, 1 tuần tôi chỉ rãnh ngày CN, buổi sáng tôi dành cho gia đình, chiều tối tôi dành cho em... Và tất nhiên, cuộc sống của em và tôi cũng được cải thiện, không dư giả gì nhiều, nhưng cũng thoải mái hơn chút đỉnh...

Đôi khi em cũng có giận hờn vì thời gian eo hẹp của tôi, nhưng rồi cũng qua, cũng lại khắng khít vì em biết tôi làm tất cả những chuyện đó là vì em...

Vối tôi, tiền tôi đã kiếm được khi đi dạy, nhưng tiền lương được nhận từ công ty tôi cảm thấy vui hơn vì nó phù hợp với ngành mà tôi đang học, còn với em, tháng lương đầu tiên cũng là số tiền đầu tiên em tạo ra bằng chính đôi tay mình... Hai đứa khoái chí lắm, cứ tíu ta tíu tít, chả khác gì 02 đứa con nít được cho bịch kẹo. Em không dám tiêu nhiều, sợ lại túng thiếu, lại rơi vào cái hoàn cảnh khó khăn mà tôi và em đã trải qua...

Bây giờ tôi phải lo cho gia đình tôi, cho em và cho cả bản thân, làm bao nhiêu tôi tiêu sạch bấy nhiêu, chả dư giả đồng nào, nhưng kệ, vì cũng đã kiếm ra được đồng tiền, phụ giúp được cha mẹ một ít...

Màn ăn mừng tháng lương đâu tiên của chúng tôi được bày tại nhà của G, chỉ tôi, em, G và H. Đơn giản là một vài món ăn, 1 cái lẩu, 1 thùng 333 (lúc trước thì sang, giờ thì chúng tôi chỉ có khả năng bao nhiêu đó). 4 đứa hùa nhau vào lớp ăn, lớp uống... rồi lại say xỉn, rồi lại đánh bài uống bia, rồi nói, rồi cười... Khoảng khắc vui vẻ đó, bây giờ biết tìm nơi đâu...

CHAP 16: Linh tinh



Bọn tôi thường qua Phú Mỹ Hưng ngồi ghế đá, nói ghế đá chứ thiệt ra là làm bằng gỗ, những băng ghế cách nhau một quãng đều đặn, để dọc bên đường, sát với mé sông... Lần nào cũng vậy, cứ đến đoạn đường dẫn vào, là em lại đếm: "1, 2, 3... anh, anh, tới rồi anh, dừng lại", nhiều khi tôi cố tình chạy lố qua cái thứ 4, nhưng em quyết phải ngồi cái 03 cho bằng được, không biết vì cái gì, sở thích chăng?

Khu này mát thật, gió từ sông cứ nhè nhè thổi vào, con đường vắng lặng uốn mình theo hàng cây xanh rì, cả không gian trở nên vàng vọt, lung linh dưới những ánh đèn hai bên đường... Những chi tiết ấy vô tình hoà quyện vào nhau như bức tranh phong cảnh...

- "Có khi nào anh hối hận khi quen em không?" - Em thỏ thẻ bên tai tôi

+ "Sao hỏi vậy?" - Tôi nhìn em

- "Thì anh trả lời đi" - Em lây lây tay tôi

+ "Có" - Tôi nói xong, quay mặt tránh ánh mắt của em

Em buông tay tôi ra, vẻ mặt có vẻ buồn buồn, tôi vội kéo tay em:

- "Anh hối hận vì không gặp em sớm hơn" - Tôi cười

Em cười rồi dựa đầu vào tôi, nhéo yêu một cái: "Dạo này anh biết nịnh quá hén"

Đêm nay trăng tròn và sáng quá, át luôn những ánh sáng le lói của những ngôi sao bé xíu xung quanh, đôi khi tôi tự hỏi, không biết có bao nhiêu ngôi sao nhỉ? Có khi nào trên cao kia, cũng có người nhìn xuống tôi, và tôi cũng nhỏ xíu như những ngôi sao kia?

Có những lúc tôi quá mệt mỏi, muốn buông xuôi tất cả, nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh em dầm mưa ra trạm xe bus đi làm, là tôi lại có động lực đứng lên tiếp tục... Tôi vẫn nhớ như in những tháng ngày rau muống và tàu hủ, tôi thương em, từ một tiểu thư không đụng đến móng tay, giờ phải bương chải với 800K 1 tháng.

- "Thôi mình đi ăn cá viên chiên đi anh" - Em lay lay tay tôi

+ "Uhm, ăn đi, chứ đói rồi" - Tôi gật đầu đồng ý

Hai đứa nhanh chóng rời khỏi PMH, tiến thẳng về quán cá viên quen thuộc.

- "Như cũ hả hai đứa" - Bà chủ quán thấy bọn tôi cười hỏi

+ "Dạ, u như kỹ" - Tôi trả lời

Quán chỉ có 3-4 cái bàn mủ kèm theo vài cái ghế xúp, được kê sát tường của một trường tiểu học, trên bàn chỉ có 1 lon que tre, 1 chai tương đen, 1 chai tương ớt và một hộp khăn giấy. Nếu nói về vệ sinh thì đảm bảo quán này không hề đủ chỉ tiêu an toàn thực phẩm, nhưng chả sao cả, bọn tôi cũng không quan tâm, đơn giản là ăn quán này ăn nhiều lần về nhà không bị anh "Tào" thăm viếng, giá cả phải chăng, không gian rộng rãi, tấp nập xe cộ, vừa ăn vừa ngắm kẻ qua người lại cũng vui vui.

+ "Để em đút cho anh hén" - Em xiên 1 cục cá viên đưa về phía tôi

Như một phản xạ tự nhiên, tôi cười và mở miệng chờ đợi em đút, đưa gần đến miệng thì em rụt tay lại, rồi cầm que xiên bỏ vô miệng mình rồi cười:

- "Mắc lừa nhé"

Mặt tôi đần ra, quê dễ sợ, tôi cười chống chế, cái trò này chơi được nè, nhưng tôi đâu dại mà xài lại ngay lúc đó. Qua lần sau, tôi áp dụng trò đó cho em, theo kiểu "gậy ông đập lưng ông", thế là em giận..

- "Có chơi có chịu chứ, giận gì" - Tôi vừa nhai nhòm nhèm vừa cười chọc em

+ "Không chơi với anh" - Em xoay đầu đi chỗ khác

- "Sao em chơi được, còn anh chơi giận chứ" - Tôi vẫn cười

+ "Em con gái khác" - Giọng lạnh lùng

- "Khác sao" - Tôi vẫn ghẹo

+ "Thì con gái quê nhiều hơn con trai" - Em bướng

- "Thế con trai không biết quê à" - Tôi vẫn cười

+ "Con trai chơi thế là không đẹp, chả có galăng chút nào" - Em trề môi

- "Tôi là les chị à, nên chả cần galăng, ga liếc gì hết" - Tôi cười ha hả

+ "Ấy chết, thế chị em bạn gái với nhau à" - Em bắt đầu xoáy

- "Ừ, không thấy anh thích toàn con gái không sao, không tin tối nay mình "thử" đi" - Tôi cười gian manh

+ "Quỉ ma gì đâu không" - Em cười rồi vỗ đùi tôi cái độp

Ngoài trò đó ra thì còn một trò nữa, là cá xem, trong dĩa cá viên là số chẵn hay lẻ, nếu chẵn tôi trả tiền, còn lẻ em trả tiền, đôi khi em cũng gian lận, đi qua nói với bà chủ cho thêm 1 cục, hay bớt đi một cục để phù hợp với kèo, cứ mỗi lần thắng là em lại nhìn tôi rồi nói vẻ châm biếm:

- "Đúng là ý trời, ý trời, đề nghị đồng chí xem lại cách ăn ở" - Giọng cười khoái chí của em làm tôi cũng buồn cười

+ "Chắc kiếp trước anh ở ác lắm nên giờ mới trả nợ cho em nè" - Tôi cười rồi xoa đầu em

- "Xì, tu 8 kiếp mới gặp em thì có" - Em đắc ý lắm

Tôi với em cũng thường xuyên đổi điện thoại cho nhau xài, cốt là về chép nhạc cho em, bài nào mới mới là tôi download về usb, sau đó chép qua máy tôi rồi truyền bluetooth qua máy em. Cả một công đoạn dài ngoằn và tốn thời gian, nhưng không sao, tôi có thể làm việc đó lúc rãnh tay khi đi dạy, hay nghỉ trưa ở công ty. Hồi xưa tôi với em cũng thích RAP lắm, nghe nó lạ lạ tai, câu chữ cũng nhẹ nhàng và lãng mạn kèm chút dễ thương nữa...

Cứ mỗi lần ăn cá viên là chúng tôi lại qua Võ Văn Tần ăn chè, lần nào cũng thế, món ruột của tôi là củ năng hạnh nhân, còn em thì sâm bổ lượng, xe bán chè làm theo kiểu người Hoa, có quá chừng loại chè, thấy cả chè có trứng vịt nữa mà hông bao giờ tôi dám ăn, thấy nó kì kì sao ấy... Hông biết cái quán chè đó có ngon không, nhưng lần nào đi ăn cũng phải là 2 đứa, chắc chỉ ngon khi ăn cùng nhau thì phải

Chở em về Q9, em thấy tôi chạy đường xa, nên lúc nào cũng chơi trò đoán chữ, em dùng tay viết lên lưng tôi 1 từ hay 1 cụm từ, rồi bắt tôi đoán, nếu trúng thì được 1 búng, thua thì ngược lại, nợ nần trả sòng phẳng khi về tới nhà em, có bữa tôi bị 6 búng liền, đỏ hoét 2 cái lỗ tai, nóng rang cả mặt. Mỗi lần thế em đều lấy tay xoa xoa vào 2 cái lỗ tai mà em đành lòng búng ấy với vẻ xuýt xoa:

- "Lần sao cố gắng lên nha cưng" - Rồi nở một nụ cười gian trá

+ "Đợi đó, mai mốt đến lượt anh đừng có mà năn nỉ tha cho nhe" - Tôi ấm ức trả lời

Em luôn ôm tôi 1 cái thật lâu trước khi tôi đi về, đôi khi em tinh nghịch lấy cằm mà ấn vào lưng tôi, nhột muốn chết, tôi càng cố gắng vùng ra, thì em lại càng siết tay lại và ra sức ấn. Lúc đó trong đầu tôi luôn nghĩ: Tôi là người hạnh phúc nhất thế gian...

CHAP 17: Ngày về



Tôi rút vội cái áo mưa ra khỏi ba ga xe, vừa vũ cái áo mưa cái rột, thì trời đã đổ mưa ầm ầm, nhanh nhất có thể, tôi cũng mặc được áo mưa vào người, trong khi áo đã ướt quá 1 phần 3. "Quái, mới sáng sớm đã mưa, đúng là ngày thứ 3 xúi quẩy" - Tôi nghĩ trong đầu. Mưa buổi sáng làm cho mọi thứ trở trên nhớp nháp, từng cơn gió mạnh thổi qua làm cho những cây me oằn mình sang một bên, lá me bay lả tả, những chiếc xe trên đường kèm những cái áo ưa đủ màu sắc cũng cố gắng lướt vội đi trong cơn mưa...

Đến được công ty, ướt gần nửa, tôi đang lui cui tháo áo mưa ra và trải lên xe cho ráo nước thì mấy anh trong phòng trêu:

- "Có áo mưa mà sao ướt vậy mày, bộ áo mưa bị lủng hả"

+ "Mưa lớn chứ bộ anh, áo mưa em mỏng manh lắm" - Tôi cười đáp lại

- "Mặc áo mưa mỏng, cảm giác nó mới thiệt mày há" - Mấy anh cười rần rần

Tôi biết mấy anh đang nói về một vấn đề khác, nên cũng ráng đeo theo để cho trọn vẹn:

+ "Vậy ai cần em cho, cảm giác tuyệt lắm" - Tôi trả lời

- "Thằng này ghê thiệt, ai nói nó hiền đâu chứ" - Mấy ổng lại trêu

+ "Nhờ mấy ông luyện riết, giờ thành quỷ luôn rồi đó chứ" - Cả đám cùng cười

Bọn tôi lúc nào cũng bắt đầu 1 ngày làm việc như thế, hôm nay chọt người này, mai lại thọt người kia, chỉ có những hôm có giải bóng, vô thấy mặt ai cũng ỉu xìu là biết thua banh, tôi ngâm một vài câu thơ tự chế:

"Tối qua anh quyết định bắt tài
Ai ngờ trở quẻ lại trắng tay
Đêm nay nằm xỉu anh gỡ lại
Nó lại ra tài thế mới cay"

Mấy ông thua banh mặt bí xị: "Chọc quê hoài nha ku, cầu tao ăn banh đi, tao dẫn cho đi nhậu"

+ "OK anh, để em cầu, thế nào Quang Linh cũng phù hộ anh thôi' - Tôi cười

Mấy anh em chơi với nhau rất vui, dù công ty nhỏ thiệt, nhưng tạo cho tôi một cảm giác như làm với anh em trong gia đình, ai cũng thân thiết và hoà đồng hết.

Đến giờ cơm trưa, tôi vừa định dẫn xe đi ăn cùng mấy anh thì có cuộc gọi đến, tôi lẩm bẩm: "Đến giờ ăn cơm cũng không yên", móc điện thoại ra tôi thấy đó là số của mẹ em:

- "Alo"

+ "**** à, bác đây" - Giọng ngọt như mía lùi

- "Dạ con nghe" - Tôi nhỏ nhẹ

+ "Dạo này con còn quen N chứ" - Ghét cái giọng giả điên của bả

- "Dạ còn bác" - Tôi đáp

+ "Mấy tháng nay tụi con sống sao" - Nghe mùi thế không biết

- "Dạ cũng tạm ổn"

+ "Bác thấy N nó sống ở ngoài nhiêu đó được rồi, con khuyên nó về nhà Bác nhe" - Giọng năn nỉ

- "Cái này con không có dám hứa, tại tuỳ thuộc vào N thôi ạ"

+ "Hông lẽ con thấy mẹ con Bác người một nơi mà đành lòng sao?" - Bả đánh vào tâm lý

- "Dạ... Cái này..." - Tôi dính đòn

+ "Coi như con giúp N, rồi giúp bác, bác thấy nó ở ngoải 1 mình, bác lo lắm"

- "Dạ, con hiểu rồi, để con cố gắng" - Tôi mủi lòng

Con người tôi cứng rắn có, sắt đá có, nhưng đừng đánh vào tình cảm gia đình, tôi hay mủi lòng lắm. Nhớ lúc trước, tôi về quê ngoại bị ngoại rầy, về lại SG tôi giận mấy tháng trời, mấy dì dưới quê gọi điện năn nỉ về chơi mà tôi đều từ chối, chỉ khi nghe ngoại bệnh thì tôi lại tức tốc chạy về, đúng là đôi khi con người ta cũng khó hiểu, miệng nói 1 nẻo mà trong lòng nghĩ 1 nẻo.

Mẹ N đánh vào điểm yếu của tôi, làm tôi suy nghĩ cũng phải, cũng 3-4 tháng N ở ngoài, chịu đựng cực khổ bao nhiêu đây đã đủ rồi, nhưng biết khuyên sao đây? Nói sao cho N hiểu để về nhà?

Tôi vẫn đón em về trên con đường quen thuộc, hai đứa luôn ngân nga 1 bài hát mà cả 2 cùng thích. Miệng tôi hát, nhưng đầu tôi nghĩ cách mở lời, tôi giả bộ hỏi N:

- "Em có nhớ nhà không?"

+ "Ngày nào cũng về nhà nhớ gì anh" - Em hiểu ý tôi nhưng vẫn cố tình trả lời một hướng khác

- "Nhà Q10 ấy"

+ "Anh tào lao quá, nhớ làm gì" - Tôi biết em nói thế nhưng không phải thế

- "Thôi xạo hoài, anh biết em nhớ mà"

+ "Hôm nay ăn gà chiên hen, em làm ngon lắm" - Em đánh trống lãng

- "Về nhà đi em, anh nghĩ cũng đến lúc em về nhà rồi" - Tôi khuyên

+ "Anh muốn em về nhà không?" - Em băn khoăn pha chút lưỡng lự

- "Anh tôn trọng quyết định của em"

Tôi có 1 linh cảm xấu, tôi biết, có thể kỳ này em về nhà, tôi sẽ mất em, nhưng tôi cũng không đành lòng để em chịu thiệt thòi thêm nữa, em xứng đáng trở về với cuộc sống trước kia, và hơn ai hết, tôi biết, em đang cần tình thương của mẹ...

Em có chút do dự, tôi đoán được, nhưng tôi vẫn không nói gì, em nhìn tôi như có gì muốn nói, nhưng lại thôi, em lại im lặng, tôi cũng không muốn mọi thứ xấu hơn, dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng chấp nhận.

Ngày đưa em về nhà, gia đình em vui lắm, tôi không biết họ vui vì em về hay vui vì đã bước đầu tách em ra khỏi tôi? Cũng là lần đầu tiên tôi thấy má S của em cười với tôi, tôi gật đầu chào rồi quay xe đi về. Lúc đó tôi còn quá trẻ, không hiểu được những toan tính, gian trá của con người, tôi chỉ nghĩ - đưa em về nhà là một điều nên làm...

Mới chạy được một quãng, túi quần tôi rung lên

- "Alo"

+ "Anh ****, qua em chơi chút đi" - Giọng G- "Cũng được"

Tôi vòng xe chạy về nhà G, G ngồi trước cửa nhưng quái lạ, thằng H đâu nhỉ mà để G một mình thế kia. Vừa tới tôi hỏi ngay:

- "Ku H đâu em?"

+ "Sao anh không hỏi em, hỏi người ta làm gì?" - G trách móc

- "Ờ thì em sao rồi, mà ku H đâu" - Tôi cũng cố chêm thêm

+ "Nữa, hỏi có 1 câu, mà hết nữa câu ai đâu không" - G dỗi

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.mtinhban.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.mtinhban.com - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

- "Thôi, nói đi, làm màu hoài"

+ "Chia tay rồi anh, với lại em cũng chỉ thích thích nó thôi, chứ có yêu đương gì đâu?"

- "Kì bây, định quất ngựa truy phong, bỏ rơi con trai người ta à, tội lỗi lắm đó nghen"

+ "Em với nó có gi đâu, mà cũng không hợp nhau anh ơi, nó đi chơi quá, em quản đâu được, phải chi nó giống anh thì tốt rồi"

- "Đừng lấy tôi ra làm thí dụ, không có thú vị nha cô"

+ "Em nghe nói, anh chở con N về nhà rồi à" - G nhìn tôi với vẻ e dè

- "Ừm, có gì không em" - Tôi trả lời nhẹ thỏm, G thở dài

- "Thở dài dữ mậy" - Tôi nhìn thấy G có cái gì đó giấu tôi, nhưng tôi không muốn nghe, thực sự là không dám nghe...

+ "Thôi cái gì tới nó tới anh" - G nói nhỏ

- "Hãy để nó đến theo cách của nó... Lo làm gì" - Tôi mỉm cười

Đến lúc này thì tôi biết 90% là sắp có chuyện xảy ra, nhưng phải bắt đầu từ đâu, hay đó chỉ là những suy đoán mơ hồ của thằng nhóc như tôi? Thôi thì, vui ngày nào hay ngày nấy vậy...

CHAP 18: Không đề



Ngày em về với gia đình, em nghỉ làm luôn ở bên shop, tôi thì bớt đi gánh nặng nên cũng giảm giờ dạy thêm để có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn. Tuần đầu tiên em về nhà, tôi thấy em vui hẳn ra, nhưng trong mắt em, tôi nhìn thấy em có điều muốn giấu. Với lý do mới về nhà, nên phải kiểm tra lại sổ sách tiền vay, rồi phải làm quen lại cách tính lãi, nên 1 ngày em nhắn tin cho tôi 1 tin vào buổi tối, tôi nghe hoàn toàn hợp lý, nên cũng chả trách gì.

Từ khi tôi gặp G, G hình như có 1 cái gì đó khác khác, thường xuyên nhắn tin với tôi, chuyện gì cũng nhắn, đến nỗi Star Movies chiếu phim kinh dị, G cũng nhắn tin rủ tôi xem cùng. Tôi lúc đó cũng vô tư lắm, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ thấy bạn bè thân thiết càng vui hơn.

- "Alo" - Tôi gọi cho em

+ "Em nghe anh" - Đầu bên kia trả lời

- "Em đang làm gì thế? Đi lòng vòng với anh nhe, cả tuần rồi"

+ "Em đang đi công chuyện anh ơi, dạo này việc nhiều quá, tối về em nhắn tin cho anh"

- "Vậy thôi, em đi đi" - Giọng tôi buồn buồn

+ "Giận em à" - Em hỏi

- "Không, em đi đi, giận gì đâu" - Tôi giả bộ

+ "Vậy mai gặp anh hen" - Em nói xong rồi cúp máy

Tôi nhoài người vứt cái điện thoại lên bàn, rồi nằm xuống nền nhà nhắm nghiền mắt lại, không phải ngủ, đôi khi buồn buồn tôi hay làm thế, nó giúp tôi vơi đi phần nào, nhưng tôi nghĩ: "Ở nhà chán quá, thôi thì mình đi lòng vòng chơi". Đang có ý định thì thằng bạn thân alo rủ đi cafe, đúng là hên thật

- "Mày đang làm gì đó thằng khỉ" - Bạn tôi nó hỏi

+ "Đang nằm nhớ đến mày" - Tôi ghẹo

- "Tao cũng thế, mình gặp nhau nha anh yêu" - Nó cũng không vừa

+ "OK, quán cũ nha cưng, ra trễ anh thiến" - Tôi cười

- "OK, nhớ mang theo bài nha mày" - Giọng nó hớn hở, nói đoạn nó cúp máy

Tôi thay đồ rồi phóng ù ra quán càfe quen thuộc, bọn bạn thân chơi với nhau từ hồi cấp ba đến giờ, thân thiết lắm, cái gì cũng kể cho nhau nghe, đến nỗi mỗi lần gặp nhau là phải kiểm tra lại thông tin coi đứa nào thay bồ mới, hay vừa bỏ bồ cho tụi nó. Quán cafe này nằm trong hẻm TQĐ, quán có 2 gian, 1 gian ngồi phía bên ngoài vườn, ở trên có lầu tương tự, còn 1 gian là ngồi ở trong nhà, lót miếng nệm mà ngồi, nên cả đám hay vô gian này để có không gian sát phạt, bàn chuyện tầm phào.

Vừa tới nơi thì thằng bạn tôi vỗ vai: "Có đem theo hàng không mày"

- "Nè ông, giống ba tao ghê" - Tôi nói xong rút trong túi quần ra bộ bài đưa cho nó

+ "Đánh ăn quỳ, hay đánh điểm trả tiền nước" - Thằng kế bên nói

- "Sao cũng được mà đánh ghi điểm đi, chứ quỳ đau đầu gối chết cha" - Tôi trả lời

Đi 7 đứa mà chỉ có một bộ bài, cả đám xúm vô vừa coi, vừa bàn, vừa khích, còn cho hẳn 1 đứa làm thư ký để ghi điểm, hoành tráng thế không biết Bọn tôi mà xúm vô là um sùm, cười nói y chang như đang ở nhà, hồn nhiên, vô tư đến mức quá đỗi cần thiết, làm cho cái gian đó ồn ào không ai dám vào, 1 mình bọn tôi 1 cõi...

Chơi được vài ván thì có số điện thoại lạ gọi cho tôi:

- "Alo"

+ "**** à, bác là mẹ G đây"

- "Dạ con nghe bác" - Tôi đi vội ra chỗ khác để nghe cho rõ

+ "Con qua can con G dùm bác, bác lỡ tay.... giờ nó đập đồ tan nát hết rồi" - Giọng mẹ G sụt sùi, tôi nghe trong điện thoại có loảng xoảng

- "Dạ, con biết rồi, con qua liền đây" - Tôi cúp máy

Tôi thầm nghĩ: "Bộ nó gây nhau với mẹ nó vụ ông kỹ sư sao ta?".

- "Xin lỗi tụi bây, tao có việc đi gấp, có gì nói sau nhé" - Tôi nói xong, đi vội ra bãi xe, để lại những ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ ngạc nhiên của đám bạn

Tôi phóng như bay qua G, trong đám có lẽ G nể tôi nhất, vấn đề gì G không biết điều hỏi tôi và muốn tôi cho lời khuyên, chính tôi cũng được mẹ G nhờ vả khuyên G đi học anh văn, và tất nhiên tôi hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, nên mẹ G cũng quý tôi lắm. Trên đường tôi suy nghĩ không biết khuyên sao, vì thiệt ra đó là việc gia đình G, tôi cũng không tiện xen vào. Đến nơi thì tôi gặp thằng H đang đứng ngoài cửa vẻ mặt bực tức:

- "Ông vô khuyên nó đi, chứ tôi là tôi bực lắm rồi, nó muốn làm gì thì làm, tôi về đây"

+ "Sao vậy" - Tôi tò mò

- "Mẹ G nhờ tui qua can nó, mới ôm nó lại, nó vùng ra tán tui 1 cái, rồi chửi rồi đuổi tui về" - Thằng H bức xúc

- "Thế ông với G sao rồi" - Tôi vừa nói vừa dắt xe vào sân

+ "Chia tay rồi, giờ mạnh ai nấy làm" - Tôi chưa kịp nhìn lên thì thằng H phóng xe đi mất

- "Rồi xong, bị bát xê một cú quá đã" - Tôi ngán ngẫm

Vừa bước vô nhà là nghe tiếng đập cửa ầm ầm, rồi tiếng la ó của con G, lúc đó tôi cũng hơi sợ sợ, mẹ G thì đang ngồi khóc ngoài phòng khách, tôi tiến đến an ủi:

- "Bác để con lên khuyên G, bác đừng buồn"

Mẹ G không nói gì, chỉ lấy tay quẹt nước mắt, nhìn mà tội...

Tôi bước những bước chân đầu tiên lên cầu thang, tôi thầm nghĩ, có khi nào nó thấy mình, nó chửi cho một tăng vì tội nhiều chuyện không? Thôi thì đã lỡ theo lao rồi, tôi thu hết can đảm tiến về phòng G...

Những tiếng lẻng kẻng, những tiếng bộp bộp to tướng phát ra làm tôi giật bắn người, phòng G mở he hé cửa, bên trong nghe tiếng G đang khóc, tôi đứng một hồi ngoài cửa, hết tiếng đập đồ, tôi lén nhìn qua khe cửa, thấy sách vở, mền gối văng tứ tung, tôi gõ nhẹ cửa rồi nói nhẹ nhàng:

- "G ơi, bình tĩnh lại em"

+ "Anh về đi, tôi đã bảo chuyện nhà tôi, anh ở lại làm gì" - Nó thét lên, chắc nó tưởng tôi là thằng H

- "Nhưng.... anh... " - Tôi vừa nói, tay đẩy mạnh cánh cửa phòng bật ra.

Chưa hết câu, tôi ăn ngay 1 cuốn từ điển vào ngực, một cú ném chính xác từ G, đau điếng... Máu điên trong tôi nổi lên, tôi cầm cuốn từ điển quăng xuống gạch cái đùng làm con G cũng giật mình.

- "Ủa... tưởng.... thằng H" - Mắt G đỏ hoe, giọng miếu máo

+ "Thằng H nào, nghe giọng không nhận ra à, sao lúc điên lên ngu vậy, chỉ biết đập đồ thôi sao" - Tôi lớn tiếng la nó

Nó chưa kịp định hình, tôi xông thẳng lại bàn học, cầm cái tượng mà hồi trước tôi đi nhà sách tô tặng cho G (lúc đó chỉ biết nếu đập cái này cũng chả sao vì giá trị không nhiêu cả), giơ tay lên định đập, nó nhào lại cản:

- "Anh làm gì vậy" - Nó hoảng, tay nó giằng cái tượng

+ "Cô muốn đập, tôi đập chung với cô" - Giọng tôi điên máu

Giằng co một hồi, G chụp được cái tượng từ tôi, nó cầm cái tượng, ngồi phịch xuống đất co người khóc, lúc đó tôi còn giận lắm, "Khóc cho mày khóc" - Tôi nghĩ trong đầu

Được một lúc, cơn nóng cũng hạ hoả, tôi cũng siêu siêu lòng, đi gần lại nó, tay vỗ nhẹ nhẹ vào lưng:

- "Bình tĩnh được chưa" - Tôi cố nói giọng nhỏ nhẹ, nó vẫn thút thít khóc, chả có động tĩnh gì

- "Thôi anh xin lỗi, tại hồi nãy anh nóng quá, ai kêu em quăng cuốn tự điển trúng anh chi, đau chết bà nên anh mới nổi sung đó chứ" - Tôi gắng nói vui, nó vẫn ôm gối, nó hức hức

- "Em mà quăng trật chừng 2 gang tay xuống phía dưới là chết đời trai tui còn gì, tui thì tui không hận cô rồi đó, chỉ sợ sau này vợ tui nó hận cô thôi" - Tôi ráng nói vui, G bật cười

Nó ngước mắt lên, giọng nhựa nhựa: "Giờ còn chọc em được hả" - Nói xong nó nhéo tôi 1 cái

- "Ui da" - Tôi xuýt xoa, rồi lấy tay quẹt nước mắt cho G

+ "Lần sau mà đụng đến cái tượng, em sống chết với anh" - G nghiêm mặt, nước mắt nước mũi tèm lem

- "Ờ, biết rồi" - Tôi giả bộ cầm cái tượng xoa xoa, rồi để lại chỗ cũ.

+ "Ai kêu anh qua" - G nhìn tôi

- "Tôi định qua cô tám chơi, ai dè vừa qua ăn nguyên 1 cuốn tự điển nè" - Tôi liếc

+ "Giỡn hoài, anh chở em đi lòng vòng nhe, ở đây một hồi em lại điên nữa"

- "Tắm rửa thay đồ đi, mình mẩy chua lè toàn mồ hôi mồ kê, nước miếng nước mũi, y như con điên, ai dám chở" - Tôi cố ý nói thế, giả bộ lườm lườm G

- "Hứ" - Nó nói xong, lồm cồm đứng lên đi vào nhà tắm

Tôi cố gắng gom dọn lại tập sách qua loa, rồi đi thẳng xuống dưới nhà, gặp mẹ G

- "Con chở G đi lòng vong cho nó đỡ buồn nha bác"

+ "Con lựa lời nói với nó dùm bác, chứ giờ bác cũng buồn quá, không biết nói sao" - Mẹ G nói giọng buồn hiu

- "Dạ, để con cố"

Nói đến đây, G từ phòng xuống, nó đi thẳng ra cửa, không thèm nói mẹ nó tiếng nào, tôi biết, lúc này không phải lúc dạy nó cách cư xử, tôi đành chào mẹ G và lủi thủi theo sau.

- "Đi đâu đây" - Tôi hỏi

+ "Kiếm chỗ nào nhậu đi" - Nó đáp

- "Nhậu nhẹt gì, ăn cuốn tự điển no rồi" - Tôi kích

+ "Nữa, nói hoài, nhậu chút rồi về thôi anh" - G lay lay tay tôi

- "Tui đang chạy xe, đừng có nghẹo tui điên nha" - Tôi lấy tay gạt ra

+ "Vậy thôi, đi về" - Nó lớn giọng, chắc là giận tôi

- "Giỡn mà, nhậu đâu đây" - Tôi giả bộ cười trừ

+ "Chỗ cũ đi anh, quán mà đám hay uống á"

- "Cũng được"

Tới nơi tôi dừng ở chỗ gửi xe nằm khá xa quán, G lủi thủi đi vào trước, tôi đứng chờ lấy vé xe xong, đang lui cui dựng xe chuẩn bị đi ra, thì G vào hối tôi:

+ "Thôi đi quán khác đi anh, quán này hết chỗ rồi" - G nói có vẻ gì đó lo lo

- "Em coi kỹ chưa, để anh lại kiếm thử coi" - Tôi nói đoạn đi ra, G kéo tôi lại

+ "Hết rồi, em hỏi rồi, qua quán khác đi anh" - G vẫn níu tay tôi

- "Thì để anh lại hỏi đã chứ" - Tôi cười rồi kéo tay G ra, tiến về phía quán

Quán hôm nay đông thiệt, dân chúng đổ xô đi nhậu thì phải? Đi đoạn chừng vài bước, tôi thấy trong đám hỗn độn ấy, có 1 người giống giống em, đang ngồi ăn uống với một thằng nào đó... Tôi ráng nhìn kỹ hơn, thì đúng thật, chính là em, người đã nói dối tôi rằng đi công việc - đang cười nói với một người khác, một người không phải là tôi... Tôi hụt hẫng... Cái cảm giác buồn bả đang dần xâm chiếm tôi, một chút gì đó nghen tuông, pha một chút giận hờn... làm cho tôi cảm thấy vô cùng khó chịu... Lúc đó tôi chỉ muốn đi thẳng lại đó, chỉ mặt em và nói lên hai từ: "Dối trá", và tệ hơn sẽ đập cho thằng kia một trận vì tướng nó cũng cỡ cỡ tôi, nhưng lý trí tôi không cho phép làm như thế, tôi lặng lẽ quay lưng...

- "Đi thôi anh" - G nắm tay tôi kéo đi

+ "Ừ, quán đông quá, chắc hết chỗ rồi em, mình đi quán khác đi" - Tôi giả bộ cười coi như không có chuyện gì.

Tôi lấy xe chở G đến chỗ khác, trên đường tôi không nói gì, G biết tôi đã nhìn thấy gì, nhưng G không nói, G chỉ im lặng, cảm giác thật nặng nè, tôi bèn hỏi:

- "Quán nào em?" - Tôi phá tan sự im lặng

+ "Thành Thái đi anh, ở đó nhóc quán, với lại gần nhà nữa, nãy hông nghĩ ra, ngu ghê" - G cười ngượng ngạo

Tôi gật đầu lấy lệ, chỉ biết nhắm đường mà chạy, đến quán tôi đang chờ lấy thẻ xe thì G đã vào ngồi và bắt đầu kêu bia.

- "Đúng là tiểu thư, uống ken không ta" - Tôi ráng ghẹo

+ "Chứ muốn uống gì" - G chọt

- "Ai biết, uống gì cũng được, miễn sao tôi đủ tiền trả là ok, tôi không muốn ở lại rửa chén đâu" - Tôi trêu

+ "Lo gì ba cái chuyện tiền bạc đó anh, mà có rửa chén, em rửa chung với anh ha" - G hất tôi 1 cái

Hai đứa cùng rót bia vào ly, cụng cái cộp, G uống một hơi hết sạch, tay lắc lắc cái ly có đá kêu leng keng:

- "Gì nhấp môi nữa đây, uống đi anh" - G cầm cái ly đưa qua cho tôi

+ "Anh xỉn chút sao chở em về"

- "Chỗ ngủ thiếu gì, vô tư đi" - G cười

Tôi cầm ly uống sạch, tay cũng lắc lắc cái ly, được đà, cả hai uống luôn tù tì, có hơi men hai tôi nói đủ thứ chuyện trên trời, dưới dất, chủ yếu là khen chê mấy bài hát, hay ca sĩ, hay phim mới chiếu... Về khoản nhậu nhẹt thì G không bằng tôi, uống độ 4-5 chai gì đó, thấy G đã gần say, nên tôi chủ động kêu tính tiền.
+ "Uống chưa đã mà tính tiền gì anh, em chưa say mà" - G ngà ngà

- "Ừm, em không say, nhưng anh bắt đầu say rồi, hẹn em ngày mai nhé" - Giọng tôi vỗ về

Tôi cũng chẳng cần G có đồng ý hay không, tôi tính tiền và xóc G đứng lên đi về, tôi đưa thẻ xe chờ người ta lấy, còn G đứng dựa vào tôi, đưa 5K tiền xe, tôi lây G:

- "Lên xe, anh chở em về"

+ "Nhậu tiếp đi anh, đang vui mà" - Giọng G nhừa nhựa

- "OK, lên xe đổi quán nhậu tiếp, chơi với em đến sáng luôn" - Tôi giả bộ nói thế để dụ G lên xe

G tưởng thật, leo lên xe ngay, tôi quay xe chở G về nhà, G bây giờ đã vòng tay sang ôm tôi, đầu dựa vào lưng, nhưng cái cảm giác đó không làm tôi vơi đi chút nào, bây giờ tôi ước gì, người ngồi sau xe tôi không phải G mà là em thì tốt biết mấy... Trong tôi đang hụt hẫng một cái gì đó, tôi không biết đó là gì, chỉ thấy nó thiếu thiếu, trống trãi ra sao ấy...

Tới nhà G, vừa rờ xe tới, thì chị Y người giúp việc của nhà G chạy ù ra cửa, thì ra nãy giờ chị phải thức để chờ G về, thấy G chị mừng ra mặt, tôi nói vội trong khi chị đang mở cửa:

- "Bác đâu chị"

+ "Mẹ G trong phòng, hình như đang xem TV, mà nó uống với ai mà xỉn vậy" - Chị dìu G xuống xe

- "Dạ với em" - Tôi tỉnh bơ

Mới tới cửa nhà, G vùng vằng, nói lè nhè:

- "Anh gạt em nha, nói đi nhậu tiếp mà giờ về nhà là sao" - Nói đoạn G xông lại phía tôi, chị Y kiềm lại không kịp. G giờ tay đang vịn vai tôi, định leo lên xe tiếp, tôi đá chống xuống.

+ "Thôi để em dìu G vào, chị coi xe dùm em cái nha, phòng G dọn xong chưa chị?" - Tôi nói rồi quàng tay qua người G. Chị Y gật đầu rồi phụ tôi dìu vào cửa nhà

Tôi dìu G lên cầu thang, đúng là khi say con người ta lầy thiệt, và hình như khi say người ta nặng hơn thì phải. G cứ quay qua, quay lại, làm mấy lần mém té, khó khăn lắm tôi tới được phòng G, bỏ G xuống giường, tôi ngồi dưới gạch, lưng dựa vào thành giường thở hổn hển... Còn G cứ xoay qua xoay lại. Tôi đứng lên, choàng người qua G lấy cái gối, tay tôi nâng đầu G lên và kê cái gối vào. G bất giác ôm chầm lấy tôi...

- "Thôi ngủ đi" - Tôi nhẹ cúi người để G nằm xuống, nhưng tay G vẫn ôm lấy cổ tôi

Và rồi, trong giây phút ấy... G nhướng người lên, mặt tôi với G đang rất sát nhau, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của G, G nhẹ nhàng tiến lại gần tôi, môi G sắp kề vào môi tôi thì: "Mày làm gì thế kia" - Lý trí phản đối. Tôi vội quay mặt qua chỗ khác, làm môi G chạm vào má tôi... Tôi gỡ tay G ra rồi nói nhỏ

- "Thôi em ngủ ngon, anh về đây" - Tôi cười

+ "Anh..." - G nắm lấy tay tôi

- "Ngủ đi cô, có gì mai nói hén" - Tôi lại cười rồi đặt em xuống giường, nheo mắt cái tôi đi xuống

Trên đường đi về, tôi cứ suy nghĩ về chuyện đó mãi, nhưng chắc là do G say - Tôi tự nhủ.

Còn em, tại sao em lại nói dối tôi... Và cũng tuần nay rồi, tôi thiếu cái hơi ấm từ vòng tay của em...

Đêm SG vắng lặng, tiếng chổi xào xạc của những công nhân vệ sinh vang lên từng hồi, những ánh đèn xanh đỏ chớp tắt quyến rũ vài người trên đường trong vô vọng, vẫn con đường này, vẫn trên chiếc xe cà tàn của tôi nhưng sao vắng đi những tiếng nói cười của người ấy...
Đang xem bài viết CHUYỆN TÌNH 5 NĂM TRƯỚC 4 tại mtinhban.com

Đã chỉnh sửa. Admin (01.12.2012 / 20:39) [1]
Game Tương Tự
HẮN VÀ EM – MỘT CHUYỆN TÌNH
Tách cà phê muối
Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
Anh Hùng Xạ Điêu-Chương 1
Thôn Phệ Tinh Không (Chương 1-5)
Game Ngẫu Nhiên
Đi Vũng Tàu với gái 8x, về Sài Gòn với gái 9x
Luôn sẵn sàng tặng cậu một cái ôm
Truyện Ngắn - Trời Xanh Trên Mái Cao
“Ông thích cam bưởi hay…?” – ( . )( . )
Truyện Teen - Dù sao em vẫn yêu anh ác quỷ của em
Tags: CHUYỆN, TÌNH, 5, NĂM, TRƯỚC, 4, CHUYỆN TÌNH 5 NĂM TRƯỚC 4, CHUYỆN TÌNH 5 NĂM TRƯỚC 4, CHUYỆN TÌNH 5 NĂM TRƯỚC 4, ,
Truyện Teen, Đọc Truyện Teen
©2012 - 2015
Online: 9
Search Google: phim sex chất lượng thấp, Tải phim hentai 3gp, phimsexphudetienviet, Tải phim sex chất lượng thấp, phimsexcôtrangtrungquôc, Tai hentai 3gp, Fhimsexvietnam, quaylenhocsinhdunhau, http://mtinhban.com/forum/tags-Tải phim hentai chất lượng thấp 3gp.html_t1_p2, xem phim sex đung lượng thấp, phim sex dung lượng thấp, anhxêx, http://mtinhban.com/forum/tags-Tải phim hentai chất lượng thấp 3gp.html_t1_p2, tai phim sex hoat hinh dung luong thap, tải sex dung lượng thấp, toi voi con trai toi loan luan co sao khong, dit vao lon gai dep nhat, anh zex lon to, anhxuattinh, truyenhentai nen chi gai, phim sex gia dinh thuyet minh, dit nhau hiep dam, phiem xes, boy teen chaua xxx, xem phjm dong tinh nam lam tinh voi nhau, xvideo viet nam, xem phim sêc, lon to lon dep, xem lon dep, xem xec thu, truyen sex loan luan, game online, truyên conan hentai haibara
Check Google Page Rank U-ONC-STAT
DMCA.com Protection Status