mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Đọc Truyện Teen
> > >

VÀ NẾU...ANH YÊU EM 3

Tóm gọn lại những ngày ở quê lun cho khỏi lan man nhé.

-Ngày 2:

Theo lệnh ông nội mình f? dẫn con pé Vân đi thăm quan khắp Đà Lạt. Con pé nhắng nhít muốn chết, đi đâu cũng nhây đc, sợ nó luôn. Mà cứ đến chỗ đông ng` là nó cứ ôm chặt tay mình như kỉu tình nhân, con gái h bạo thế ko bik. Nhưng đôi lúc mình cũng f? cầm lại tay nó để giúp nó thoát khỏi ánh mắt dâm tà của mấy nam thanh niên xung quanh (nhưng gặp nữ là mình đẩy nó ra ). Đến bữa cơm tối, trước mặt cả nhà nó khen mình quá trời, đưa mình lên tận mây luôn. Cứ nghĩ là nó tốt v., ai ngờ ăn xong nó phán 1 tràng nghe đau cả ruột : " Nãy h con nói cho vui thôi, chứ anh SƠn ngc lại con nói ban nãy đó. Đi với nhau mà anh Sơn cứ lợi dụng cầm tay con (nghe câu này mình đứng tim lun), gặp bạn nữ nào xinh xinh là ảnh bắt đầu soi mói nữa cơ". Hết câu nó dzọt luôn lên lầu, mình ở lại đó cố nuốt thật nhanh để trốn 4 cặp mắt sát thủ đang nhỳn mình = ="
Lên trên phòng thì đã thấy nó đang ngồi máy tính trong phòng mình r`, chắc phòng nó ko có nên chui wa đây. Lúc bước vào nhỳn thấy nó ko hiểu s lại liên tưởng đến nhỏ Nhi, cơn tự kỉ bắt đầu lúc đó luôn. Nằm vật ra giường, vắt 2 tay lên trán suy nghĩ như 1 thằng thất tình. Con pé Vân lại bắt đầu ra chọc mình đủ kiểu, nhưng hình như nó hỉu ý nên 1 lúc sau cũng bỏ về phòng.

-Ngày 3:

Cũng tương tự như hum wa, về đây chủ yếu ăn chơi thôi. Mọi năm là đi đây đi đó với ông bà hoặc pa má, nhưng năm nay có thêm con pé này nên f? dẫn nó đi (với lại cũng lớn r` ai đi với pố mẹ nữa). Ko có gì đặc biệt ngoài việc bị nó trêu suốt cả buổi tối về vụ cái quần đùi pikachu (+_+)

-Ngày 4:

Hum nay ko đi chơi, đi với pé kia vui thì có vui nhưng phiền quá. Với lại hum nay cũng f? phụ ông chuẩn bị bữa tiệc đón mừng cuối năm.

6h30, khách khứ đến đầy đủ r`.... nhờ có chút tài ăn nói nên đc phân công làm MC. Sau màn hài độc thoại phục vụ bữa tiệc mình nhận đc vài lời khen ngợi từ ông bà. Sau đó cũng xuống nhập tiệc. Ăn uống đc 1 lúc thì chợt nhớ tới con pé Vân. Quay qua quay lại ko thấy con pé đâu, ông bắt mình đi kiếm nó, thế là chạy lên phòng nó để tìm. Mở cửa phòng ra, ko có ai trong phòng. Định tìm chỗ # thì nghe đt đổ chuông. Nó đê đt trong phòng... Cầm lên, số lạ.... Ko tính bắt máy nhưng thấy nó reo dữ quá nên bắt luôn

"Alô, Vân ko có ở đây"
"Nó đâu r`?" - giọng con trai nghe hơi láo
"Ko bik, đang đi kiếm đây"
"Nhắn dùm với nó. Ko nghe lời thì cứ liệu đấy"

Sẵn có men trog ng` r`, ko nhỵn đc cái giọng điệu của nó

"M` là thằng nào thế ? Nc nghe muốn đánh nhau r` đấy"
"M` ko cần bik, cứ làm theo lời tao nói đi"
" M` nói kiểu như bố tao ấy. M` năn nỉ đi tao nhắn dùm cho"
"Con chó nào lì vậy ?"
" Ơ, thằng thiểu này. Muốn ăn cức thay cơm à ?"
"Thôi ko tranh cãi với loại con nít như m`, nhớ nhắn con vÂn cho tao"
" Thằng súc sinh này, ko có tao làm sao có m`. Ăn cức r` đá bô hả? M` đầu ng` mà óc con gì thế thằng nghiệt súc. Hay m` ăn cức thấy cơm nên nghĩ mình là bố thiên hạ r`. Tao nói luôn cho m` bik, cái loại như m` ko đáng để tao ỉa vào mồm chứ đừng nói tranh cãi. Tao chẳng cần bik m` là thứ thốn gì, tao chỉ thấy m` ngôn như lù ấy. Thôi cút đi nha chó, sủa nữa tao tiễn m` lên bàn thờ á"
"M` là gì của con Vân thế? M` cứ kêu con ỹ đấy liệu hồn"

Tít...cúp máy.... chưa kịp chửi nữa thì cúp mất r`, chán ghê. Nhưng n~ điều nó nói làm mình thắc mắc, tò mò quá

Đúng lúc đó thì nhỏ VÂn cũng bước vào...

V: Anh vừa nghe đt của em f? ko ?
M: Ơ thì tại em ko có trong phòng, nên anh bắt máy đại
V: Anh vừa nc với ai thế
M: Anh ko bik, số lạ. Nhưng con trai, nc láo lắm
V: Nó nói với anh cái gì ?
M: À, nói vớ vẩn ấy mà.
V: Thôi đc r`, xuống dưới với em.
M: Ừ, đi

Xuống dưới đó, con pé cứ thế uống mà chẳng buồn ăn. Mọi ng` soi dữ dội luôn, con pé có vẻ ko còn tỉnh táo nữa... Sợ mọi ng` nhỳn, mình kéo nó ra chỗ #. Con pé ko chịu đòi uống nữa nên f? xách theo >20 lon nữa nó mới chịu đi. Kéo nó ra 1 chỗ riêng cách nhà ông cũng khá xa. 2 đứa ngồi xuống, con pé giật lấy túi đựng bia và bắt đầu uống ... Trong ánh mắt nó có nét buồn, buồn dữ lắm

M: Em đang buồn à ?
V: Ko có gì, em thích uống thôi
M: Em đang giấu anh chuyện gì f? ko
V: Đâu có, em nói thật mà *cười*
M: Hình như em chưa say, uống cho say đi rồi tâm sự với anh.
V: S say mới nói đc vậy ?
M: *cười* em ngố wá, ng` say ko bik nói dối
V: Ồh thế hả? V. uống đi cho say

2 đứa bắt đầu chiến đấu... 1 lúc sau con nhỏ say lắm r`bắt đầu nói nhảm... Chợt mình vào mắt nó, mắt nó rưng rưng như đang muốn khóc ấy

M: Có chuyện gì kể anh nghe đi Vân
V: Em đâu có chuyện gì đâu *giọng nó nhão như con nýt*
M: Em đừng giấu anh. Ko f? em nói em tin tưởng anh cơ mà ?
V: Vâng, em còn thích anh nữa đấy
M: Thằng ban nãy có quan hệ gì với em
V: Anh tò mò lắm s? Haha
M: Em bt~ đi, có chuyện gì v. Nó nói kỉu như uy hiếp em, nói đi anh giải quyết cho
V: Chuyện riêng của em, anh cứ kệ em đi
M: Em ko nói anh quẳng em xuống cái hồ đằng kia đó
V: Anh quẳng lun đi, em ko muốn sống nữa. Thế giới này giả dối quá
M:Em bị điên hả? Nghĩ bậy bạ gì v, tỉnh lại coi
V: Em muốn chết lắm, anh giúp em đi *Con pé đứng dậy và đi về phía cái hồ nước gần đó*
M: Em tỉnh lại coi *kéo nó ngồi lại*
V: S anh ko để em chết cho r`
......Bốp..........
V: Sao anh tát em
M: Em tỉnh chưa, có chuyện gì cứ nói anh nghe đi. Anh hứa sẽ giúp nếu có thể
V: Anh hứa sẽ ko nói với ai nhé
M: Ừ, anh hứa
V: Em tin anh... lần đầu gặp em đã có cảm tình đặc biệt với anh r`
M: Anh cũng vậy...
V: Anh yên lặng nghe em nói nhé
M: Ừ, em nói đi
V: Đấy, anh lại nói. Im lặng cơ mà
M: Ơ, tại....
V: Lại nữa kìa, haha *Con pé cười nhưng mình cảm nhận thấy nó đang khóc*
M: Im lặng
V: Anh chịu im r` hả... để em bắt đầu nhé.... bik nói ntn nhỷ... Để em kể cho anh về mối tình đầu của em.... em yêu 1 ng` hơn em 3 tuổi... tụi em quen nhau đc 2 năm rồi... em rất yêu ng` đó... đặt hết lòng tin của mình vào ng` đó ( s nghe giống Nhi thế k bik)... nhưng r`... cách đây 2 tháng... em ko thể tin đc ng đó lại đối xử với em như v.....
M: Kể tiếp đi
V: Để em kể, anh im lặng đi.....
M: Ừ, à quên. A xl~
V: Anh bik ko, ng` đó lừa dối em 1 cách đau đớn lắm... 1 buổi tối đi chơi với nhau... hum đó về hơi khuya, trên đườg về ng` đó cho em uống cái gì đó em ko bik... chỉ bik sau đó em bất tỉnh lúc nào ko hay.... Rồi thì ng` đó chở em vào 1 nhà nghỉ... sau đó.....
M: Em ko cần kể nữa, anh hiểu....
V: Anh đừng nghĩ lung tung, ng` đó muốn em tự dâng hiến nên chỉ cởi hết đồ em ra thôi chứ chưa làm gì cả... em còn zin 100% nhá
M: .... Im lặng.....
V: Sau khi tỉnh dậy, em hoảng quá. Mặc đại quần áo vào và chạy trốn khỏi đó. Ng` đó cũng ko đuổi theo bắt em lại. Em cứ ngỡ ng` đó chỉ nhất thời lỡ lầm, nhưng ko ngờ.... *Nói đến đoạn này nó khóc to hơn*
M: Sao nữa ?
V: Ng đó đã chụp hình đêm hum đó lại, và ép em làm "chuyện ấy" với 1 ng` đàn ông tầm 30 tuổi. Tất nhyn em ko chịu, nhưng ng` đó dọa sẽ đưa n~ tấm hình này đi khắp khu em sống và cả trường học của em nữa [Giống giống mình nữa r`]
M: thằng nào khốn nạn v. Em nói đi anh xử nó cho
V: Em ko tin đc, ng` em yêu nhất trong 2 năm trời lại làm như thế với em
M: Em đừng buồn, khóc đi cho quên hết. Anh cho mượn vai nè, cứ tựa vào nếu muốn

Con pé tựa vào vai mình khóc tu tu như 1 đứa con nít. Mình cảm thấy thương nó lắm, nhưng hơn hết mình rất lo lắng cho nhỏ Nhi sau khi bik chuyện của nhỏ Vân. Rồi chợt trời đổ mưa, mình đành kéo nó về. Nhưng nó ko chịu, cứ đòi ngồi đó. Thế là f? dầm mưa chung với nó, 2 đứa ngồi đó 1 lúc khá lâu. Mình cứ ngồi yên để nó dựa vào vai mình mà khóc... đà lạt ít khi mưa... mà mưa thì lạnh thôi r` nhé... chịu ko nổi nữa mình mới nói với nó về... ko thấy nó tl... mịa bà nó... xỉu lúc nào r` ko bik... yếu còn ra gió....

Sau khi cõng nó về đến nhà... mình chém đủ kiểu để ng` lớn ko nghi ngờ gì nữa... cuối cùng cũng xong màn giải thích, lý do lý chấu.... VÀo phòng nó mình cầm đt lên và bắn số gọi hồi chiều wa máy mình... Bước về phòng.... mình mệt và lạnh... chắc sốt r`...

Ngủ 1 giấc đến sáng, tỉnh dậy đầu óc nhức nhối... đau đầu gần chết... Vớ lấy cái đt, bị tắt nguồn lúc nào r` ko hay... bật nguồn lên r` quẳng đó.... thấy nó rung mấy cái, chắc có tn gì đó... đang mệt nên ngủ tiếp ko buồn coi... Đến tầm trưa trưa thì tỉnh dậy, ng` vẫn thấy yếu lắm nhưng thấy lo nên chạy wa phòng con pé VÂn. Nó sốt nặng cmnr, mình bị mama chửi quá trời... Thôy kệ, cái tội lì... Bước về phòng, mình lại ám ảnh với câu chuyện hum wa của nó. Nhấc cái đt lên.... 8 tn tất cả... nhưng nội dung chỉ có 1..... và đều là từ thằng Đức

"M` làm gì mà t k gọi đc v. thằng ml. Con pé Nhi của m` đang nằm viện r` nè, nhận được tn thì điện lại ngay cho t nha".

Chap 15

Đọc xong cái tin nhắn khó tin từ thằng Long, kết quả là mình bị choáng nhẹ khoảng chục giây. Giữ bình tĩnh, phone lại ngay cho nó....

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc đc"

Cuống lên điện cho thằng Tuấn, cũng thế. Điện luôn cho thằng Đức, cuối cùng cũng bắt máy

"Sơn hả? Sao hum wa tụi tao gọi mày ko đc ?"
"Nhỏ Nhi làm sao rồi? Nằm viện là sao?"
"Hum qua, có 1 con pé dẫn rất đông người chặn trên đường về của con Nhi. Tao vô tình thấy nên gọi 2 thằng kia đến coi tình hình"
"Sao nữa? Nói tiếp đi, nhanh lên"
"M` bình tĩnh coi. Từ từ tao mới nói đc chứ"
"Tao xl~. Tại tao thấy lo quá"
"Tao hiểu, cứ bình tĩnh. M` như vậy thì tao không nói đc"
"Ừ, tao đang rất bình tĩnh. Nói nhanh đi"
"Lúc đó, 3 thằng núp quan sát tình hình. Y như rằng, bọn kia chặn đánh nhỏ Nhi của m`"
"Đệt mợ, rồi sao ?"
"M` yên để tao nói coi"
"Rồi rồi, nói nhanh lên"
"Con pé đi đầu tát con nhỏ Nhi tới tấp luôn, mặc con Nhi khóc lóc trông tội lắm. Bọn tao thấy vậy cũng định vô cứu, nhưng tụi nó đông quá"
"Clm, thế là ko cứu. Chúng m` làm clgt? Tao nhờ chúng m` thế nào hả? Ae kiểu lz gì thế ?"
"M` im đi, tao đã nói xong đâu. M` vì 1 đứa con gái mà nói ae như v. hả? Tao nhỳn lầm m` rồi"
"3 thằng m` cũng làm tao thất vọng lắm. Tao ko cần tụi m` trông nó nữa, có cũng như ko. Để tao tự lo chuyện của tao cho nhanh"
"Ừ, đm chuyện m` m` lo đi tụi tao lo ko đc r`"

....Tít.... cúp máy......

Đầu óc mình bắt đầu hình dung cảnh tượng Nhi đã đau đớn thế nào trong tình cảnh ấy.... Khốn nạn... sao lại có chuyện này cơ chứ.... cuống cả lên, mình kêu gào như 1 con chó điên bị xích. Trong phút giây ngắn ngủi, mình đưa ra quyết định: Ko thể ngồi mà chờ được nữa.

Lấy 1 chiếc chìa khóa dự bị của nhà mình, qua phòng ông già chôm ít tiền sau đó mình đi thẳng ra đường quốc lộ. Trong tay còn >1chai, ko đủ đi taxi. Mình bắt 1 chiếc xe ôm

M:Cho cháu lên tp HCM đi bác
XO: Đi chi xa z cháu ? - Ông xe ôm tròn mắt
M: Cứ đi đi, bao nhiu cháu cũng trả mà. Nhanh đi bác, giúp dùm cháu đi
XO: Xa lắm, bác chạy không nổi
M: Bác cầm lấy nè, HTC chính hãng mua mới 12tr8 đó. Bác bán xe cho cháu, ko giấy tờ cũng đc
XO: Thôi cháu ơi, bác ko rành đâu
M: Bác cầm lấy đi. Đưa xe cho cháu - Nhét đt vào ng` ổng r` đẩy ổng ra khỏi xe

Nhảy lên xe trước sự ngơ ngác của ông xe ôm, mình hành động như 1 con thú hoang. Mình đề ga lao *t đi, ông xe ôm thấy mình có vẻ vội vàng và dữ tợn quá nên đành chịu (Tính ra mình lỗ, cái xe dream của ổng cùi bỏ mẹ)

Chạy thật nhanh, nhanh nhất có thể để về SG càng sớm càng tốt. Ko thể nào ngưng lại suy nghĩ về nhỏ Nhi, mình bị gió làm cay xè 2 mắt. Chợt nước mắt trào ra khi những suy nghĩ ngu ngốc nhất hiện lên "Nhi có sao ko?" " Nhi bị nguy hiểm tính mạng chăng?" "Nhi ơi, đừng bỏ anh" ............

Suốt 6h đồng hồ đường đi, tay chân mình mất hết cảm giác. Toàn cơ thể ko còn hành động theo ý mình nữa, hoàn toàn làm theo n~ gì con tim bắt buộc.

Đúng 3h35' chiều, mình có mặt tại đất SG. Ko còn đt trong người, chạy đến ngay trạm đt công cộng để gọi nhờ.

"Đức, nãy tao lỡ lời, bỏ wa cho tao đi. Bi h Nhi đang ở đâu v. ?"
"M` hết thuốc rồi. Bệnh viện Thông Nhất II, phòng 8 khoa chấn thương"
"Ừ, tao cám ơn. Kệ tao đi, tao cảm thấy tao cần phải làm ntn"
"Tao hiểu, chúc m` may mắn"

.....Tít....

Tay chân mình khá run và ko còn làm theo ý mình nữa. Tuy vậy, cố gắng theo bản năng mình chạy thẳng đến bệnh viện. Người mình ướt đẫm vì mồ hôi, có lẽ cơn sốt đang làm cơ thể mình mệt dần. Đầu óc mình choáng quá, không còn đc tỉnh táo nữa. Nhưng dù thế, đôi chân mình tiếp tục chạy, chạy và chạy. Mình muốn chạy thật nhanh, nhanh hơn nữa để sớm thấy lại pé Nhi. Hình bóng Nhi quẩn quanh trong đầu mình, khao khát được thấy nhỏ khiến mình trở nên điên dại. Cuối cùng, cánh cửa phòng số 8 đã ở trước mắt mình. Ko chờ đợi gì thêm, hít thật sâu để cân bằng nhịp thở và mở cửa bước vào. Nhỏ Nhi đang nằm đó, đang ngủ khá say. Đập vào mắt mình là khuôn mặt Nhi đc trang trí bằng 1 vài miếng bông băng. Mẹ Nhi đang ngồi đó, cũng bất ngờ vì sự xuất hiện của mình.

MN: Ơ, Sơn. Cháu đến thăm Nhi àk?
M: Chào bác, Nhi sao thế bác ? - Mình nói với giọng mệt mỏi vì đuối sức
MN: À, con pé nó bị..... Ơ cháu làm sao thế ??? Này, nói gì đi... Sơn.....

Mắt mình lịm dần đi, tai mình ko còn nghe rõ tiếng gọi của mẹ Nhi nữa... mọi thứ mờ mờ ảo ảo dần rồi nhạt nhòa đi. Mình cảm nhận đc mình ngã khuỵu xuồng sàn nhà, tay chân mình gần như ko còn cảm giác nữa....

Tỉnh dậy, thấy mình đã nằm trên giường cùng phòng với Nhi (phòng có 2 giường mà). Người đã thấy đỡ rất n`, vươn vai đứng dậy. Đầu óc hơi choáng xíu nhưng nhắm mắt 1 lúc là cũng hết. Khi cảm thấy bt` mới chợt nhớ ra nhỏ Nhi, quay ra ngay phía giường Nhi đang nằm ngay luôn. Con pé đang thiu thiu ngủ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.....

Căn phòng chỉ còn mình với nhỏ Nhi, má Nhi chắc cũng về r`. Ko nghĩ ngợi gì thêm nhiều, mình đến sát bên Nhi. Nhìn chăm chú vào nét mặt in những vết trầy xước đó, mình ko kìm nổi những giọt nước mắt trực trào ra. Trong vô thức mình đưa tay lên khẽ chạm vào mặt Nhi, cũng chợt lúc đó 3 thằng bạn thân mình cũng mở cửa vào. Giật nảy mình, mình nhanh chóng chùi đi dòng nước mắt yếu đuối đó. Kìm nén cảm xúc, giữ bình tĩnh

L: M` vừa khóc à ? Tao hơi bất ngờ đấy
M: Tụi m` đến đây làm gì? Ko cứu đc ng ta h đến xin lỗi à
L: M` nói clgv. ? M` bik gì mà nói
M: Chứ éo phải do sự vô dụng của tụi m` mà Nhi mới ra nông nỗi này à - Mình tức giận gào lên mà quên mất đây là phòng dưỡng bệnh của Nhi
L: M` bik clg mà trách cứ bọn t. Ko phải vì pé Nhi của m` thì
Đ: *Cắt lời* Long, m` im đi. H ko f? lúc nói như v.
M: Cả m` nữa Đức, m` là thằng to mồm nhất trong chuyện này cơ mà. Giờ m` giải thích t nghe xem nào
Đ: T xl~, t ko giữ trọn lời hứa với m`. T có lỗi n`
M: Lỗi phải éo gì nữa, h nhỏ Nhi ntn m` xl~ đc ích gì ?
Đ:.... Im lặng.....
M: Ae chơi với nhau 6 7 năm trời mà có chút chuyện m` cũng ko giúp đc tao. Có xứng làm ae ko thế ?
L: Đm, t éo nhỵn đc nữa r`. T nói cho m` bik, vì lời hứa với m`, bọn t bất chấp nguy hiểm can thiệp vào vụ đó. Kết quả là 3 thằng t đều bị bầm dập cả ng`, đổi lại điều đó là n~ lời chửi bới của m`. M` chỉ lo để ý đến con nhỏ Nhi, s ko nhỳn vào mặt tụi t này, những vết bầm này đâu ra. Và con nữa, m` nhỳn đi *nó vạch áo ra, show phần lưng tím thâm đen lại*
M: Cái gì v. ?
L: Che chắn cho em Nhi của m` nên t có đc nó đấy. Bọn t ko ngờ vì 1 đứa con gái mà m` thay đổi như v.
Đ: M` thôi đi, Long.
L: Đm, để t nói. M` còn bik nghĩ đến tình ae 6 năm trời nữa cơ à thằng khốn. 6 năm trời chơi sống chết mà vì đứa con gái m` sỉ vả bọn t như thế. T bất ngờ lắm...
M: v. là... t hiểu r`... t xl~ vì sự hiểu nhầm. Vừa r` t lỡ lời, bỏ qua cho t đi - Mình cảm thấy bối rối thật sự khi hiểu ra tất cả
L: Thôi, coi như t nhỳn nhầm thằng ae như m`... Tạm biệt m` - Dứt câu nó quay lưng bỏ đi
Đ: Bọn t định đến hỏi thăm nhỏ Nhi thôi. Có m` ở đây t yên tâm r`... hãy nhớ lời t: ráng mà giữ đừng để vuột mất
M: Khoan đã. Tao muốn hỏi, chuyện gì đã xảy ra
Đ: quên ko nói với m`. Cái bọn làm chuyện này cầm đầu là 1 con pé tiểu thư, theo bọn t điều tra thì nó có quan hệ với thằng NAm. Có thể đây là 1 cuộc đánh ghen, t cũng ko bik chừng. Thôy, bọn t về. Hãy nhớ lời t, đừng để vuột mất
M: Cho t gửi lời xl~ thằng Long nhé
Đ: *Cười* thằng Long giận như v. nhưng mai lại quên ngay thôi. M` đừng lo, ae với nhau chơi suốt mấy năm trời t hiểu tính nó mà.
M: *Cười* ừ, cám ơn tụi m` vì tất cả.

Sau khi 2 thằng Tuấn, Đức bỏ đi thì mình quay lại tiếp tục nhỳn Nhi. Nét mặt ngây thơ ấy h phải chịu đựng những vết thương của sự ghen ghét và thù oán bẩn thỉu.... Tội nghiệp Nhi, bước vào đời thì gặp ngay thằng Nam. Ngồi xuống cạnh giường, nắm chặt tay Nhi, nhìn vào vẻ mặt rạng ngời ấy mình ko kiềm đc cảm xúc. Nước mắt muốn lăn ra nhưng mình cố cản lại, chưa bao h mình cảm thấy yếu đuối hơn lúc này.

"2 đang khóc đấy à?" - Giọng Nhi thều thào yếu ớt, có lẽ Nhi tỉnh dậy từ ban nãy khi mình to tiếng với tụi kia r`
M: Ơ, Nhi dậy lúc nào v. *Mình nhanh chóng lau đi nước mắt*
N: Từ nãy r`đó. 2 ko thương Nhi gì cả, phòng Nhi nằm nghỉ mà la hét om sòm lên
M: Anh xl~,... anh hơi nóng tính. Nhi đỡ chưa
N: *Cười* Thấy 2 là Nhi đỡ n` r`. Sao mới có mấy ngày đã về lại thế
M: Nhi ntn sao anh yên tâm đc, lo lắng cho đứa em gái ngố của anh nên f? về sớm hơn hẹn.
N: 2 khùng qá, Nhi vẫn khỏe mà. Nhi khỏe như trâu ấy, 2 lo làm gì
M: ...Im lặng... nhỳn nụ cười nở trên khuôn mặt ấy mình cảm thấy càng hận thằng Nam hơn nữa....
N: 2 đang nghĩ gì thế?
M: Nhi bị ai đánh v. ?
N: Nhi đâu có bik, đang đi mua đồ về thì bị 1 đám chặn lại. May mà có 3 anh bạn của 2 kíu chứ ko thui Nhi làm ma rùi.
M: Nhi nói linh tinh gì thế
N: Linh tinh gì đâu. Mà làm ma cũng hay, có thể theo 2 làm phiền 2 suốt ngày
M: *Gượng cười* Nhi lúc nào cũng thế, ngố quá.
N: Dám chửi Nhi ngố à. Mà 2 lấy dùm Nhi cái đt trên bàn đi, Nhi muốn gọi cho Nam. Chắc h Nam cũng lo cho Nhi lắm
M: *Tự nhyn cảm thấy bức xúc* LẠi Nam, Nam. Đến bao h Nhi mới tỉnh lại đây. - Mình thực sự nổi giận
N: Ơ, sao 2 nổi nóng quá v.
M: Anh nói cho Nhi bik, thằng Nam là nó lừa Nhi. Nó ko hề yêu Nhi, tất cả thời gian wa nó đã làm đủ mọi chuyện sau lưng Nhi. Còn Nhi thì như con ngốc bị nó quay như chong chóng. Nhi f? tỉnh lại đi, Nhi ngốc quá v.
N: 2 sao vậy ? 2 nói gì Nhi hk hiểu
M: Thằng Nam nó cho Nhi ăn cái gì r` mà lú lẫn hết ng` thế. Nhi tin anh đi, nó lừa Nhi đấy.
N: Anh đi đi, Nhi ko muốn nghe n~ lời đó. Nam rất tốt với Nhi, Nam ko thể như anh nói đc
M: EM khùng thật r`, em còn muốn tin tưởng cái loại súc vật như nó đến bao h nữa *Mình gào lên như 1 con thú dữ*

.......Bốp.........

M: Nhi tát anh ? Nhi tát anh vì cái thằng đó hay s ?
N: Anh mà còn súc phạm Nam nữa thì đừng nhìn mặt Nhi
M: *Lay lay 2 vai Nhi* Tỉnh lại đi, Nhi àk. Nhi phải tin lời anh nói, thằng đó ko xứng với Nhi.
N: Anh đi đi, Nhi ko muốn nghe. Đừng phiền Nhi nữa...

Dùng sức lực yếu ớt của mình, Nhi đẩy mình về phía cửa. Cú đẩy rất nhẹ nhưng dường như đã đập rất mạnh vào trái tim đang xiết chặt lại của mình. Lòng hận thù thằng Nam dâng lên tột cùng, đỉnh điểm của sự giận dữ đã đạt đến. Quay lại nhỳn Nhi với ánh mắt chua xót, Nhi đang úp mặt xuống gối khóc. Mình ko thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Trong lúc đó, đầu mình lóe lên 1 ý nghĩ táo bạo hơn bao h hết.

Suy đi cho cùng, tất cả mọi chuyện rắc rối đều bắt nguồn từ nó. Phải giải quyết êm gọn nó thì mới mong tất cả kết thúc..... Mình phải làm gì đó để kết thúc chuyện này và giải thoát cho Nhi.

Chap 16

Ko đắn đo hơn, mình bước ra khỏi phòng bệnh của Nhi và đến thẳng nhà thằng Long mượn 1 thứ. Trên đường đi, càng nghĩ về n~ gì trải qua mình càng thêm ấm ức thay cho Nhi. Càng nghĩ quyết tâm mình càng lớn hơn, phải xử lý thằng Nam.

Đến nhà thằng Long, dựng xe đó r` mình chạy vào trong luôn. Nhà nó cũng wen mình lắm r`, 4 thằng chơi với nhau thân lắm nên vô nhà nhau thoải mái. Chạy vô phòng nó, thằng ku trợn mắt khi thấy mình.

L: Đến đây làm gì nữa? Tính chửi t tiếp hả
M: Chuyện hồi nãy t xl~. Cho t mượn 1 thứ đi
L: BaConSói hay BaConSâu ?
M: Mẹ m`, h này ko f? lúc đùa đâu. Đưa t mượn cái hum bữa m` mới mua chỗ ông Tuấn Thẹo ấy.
L: M` mượn cái đó làm gì ? Tính xử thằng kia à ?
M: Cứ đưa t đi, t làm gì thì làm ko liên lụy tụi m` đâu
L: M` nói clgt. Ae với nhau mà mở mồm nói đc câu đó à
M: T xl~, t chỉ ko muốn làm phiền tụi m` thêm thôi.
L: Đợi t 1 tí

Nó đến góc phòng, cầm chìa khóa mở 1 cái tủ đc khóa khá cẩn thận. Cái tủ đó đựng "hàng nguội" của nó nên phải khóa lại mất công ai trong nhà phát hiện thì mệt.

L: Nó đây, m` có cần f? như thế ko
M: T cảm thầy t cần f? làm như vậy
L: *Thở dài* M` # lắm r` Sơn. Trước m` có nóng tính thật nhưng ko dại khờ như thế này
M: Có lẽ t làm tụi m` thất vọng. T xl~
L: Liệu con Nhi có cảm ơn m` khi m` làm ntn ko ?
M: T ko bik, t cũng ko cần bik. T chỉ bik nếu t ko làm t sẽ hận t suốt đời
L: Ừ, tùy m` vậy. Làm gì thì làm nhẹ tay thôi, để ăn tết trog tù là ko hay đâu
M: M` yên tâm! t chơi bạo chứ ko chơi ngu đâu
L: Có gì nguy hiểm cứ hú ae 1 tiếng, bọn t ko bỏ m` đâu
M: *Cười* Ng ae tốt, ra ôm 1 cái nào
L: Ôm cmm, làm như là gay ko = . thôi đi đi
M: À, t mượn đt m` đi.
L: Chi v. ?
M: Đt t bán r`, h ko có đt gọi nó ra
L: Công tử như m mà cũng cần bán đt à @ @
M: Tại gấp quá thôi. Thôi đưa đây lằng nhằng mãi thế
L: Ừk, chụp lấy này. À mà t khuyên m`... lâu lắm t mới thấy m` thật lòng với 1 ai như thế này. Hãy giữ lấy đừng để vuột mất.
M: Ừ, t hiểu.

Ra khỏi phòng nó, mình lấn la lấn lép đi ra để che cái thứ vừa mượn. Lên xe, kẹp cái đó vào hông xe r` đề máy.

"Sơn, đợi tí t đi luôn với" - Thằng Sơn thò đầu ra khỏi cửa sổ phòng nó nói với theo
M: *cười* Nhanh lên thằng chó
..............................................
L: À mà m` hẹn nó ở đâu vậy ?
M: Ừ, quên. Chưa gọi cho nó
................................................
Thằng N: "Alô, ai vậy?"
M: "Tao SƠn đây, m` ra ngay chỗ hồ nước c.viên LVT đi. T đợi"
TN: "Chi vậy? Tính chơi t àk? Đừng dại dột nhá "
M: "Yên tâm, t ko có ngu như vậy. M` ra đi t đang đợi r` này"
TN: "Đợi t chút. M` gọi đúng lúc t cũng đang rảnh"
M: " Nhanh đi, t đợi"
.......................................

Tính toán 1 hồi, mình quyết định 1 mình đứng đợi nó để nó khỏi nghi ngờ. Thằng Long đứng núp trong 1 góc để quan sát tình hình. Khoảng 15' sau, thằng Nam xuất hiện.... Mình bik nó đang tiến đến gần nhờ mặt kính của chiếc đồng hồ đang đeo. Đợi nó đến thật sát, ko chần chờ thêm mình quay lại và nhanh tay túm lấy cổ áo nó

M: M` làm clg mà để Nhi vào bệnh viện thế kia ? *Mình hét vào mặt nó*
Nó: Bỏ ra đi, m` nóng quá đấy
M: Nóng cl, m` ko cho t lời giải thích t chôn sống m` tại đây
Nó: *Cười* m` có gan đó à? Đến khi t tạo cho cơ hội lật mặt t ở trên Đại Nam cũng ko dám lật, h còn bày đặt to mồm. M` làm t buồn cười thật đấy
M: V. là... cái đó... s m` làm thế ?
Nó: T chán con Nhi r`, muốn đá nó nhưng sợ nó níu kéo nên t cố tình v. đấy
M: Thằng khốn, m` nói lại coi
Nó: T nói cho m` bik, t thịt con Nhi r đấy. h tao chán r`, t đá nó đấy =))
M: M` nói...cái...cái gì cơ.. *Mình ko tyn nổi vào tai mình*
Nó: T nói t thịt con pé Nhi r`, m` thích thì cứ đổ vỏ đi )
......bốp......
Nó: M` dám đánh t, m` liều thật đấy
......bốp.....
Nó: *Mặt nó đỏ bừng* Bỏ t ra, t nhịn n` r` đấy
......bốp...........
Nó: Đm, buông ra. M` tưởng t yếu đuối ko dám đập lại à. Con mẹ m`..... ah.... m` làm gì thế..... bỏ con dao ra khỏi cổ t.... đừng làm bậy....

M: M` gọi ngay cho Nhi, nói tất cả sự thật cho Nhi bik. Ko thì t chôn sống m` tại đây *Mình nói với giọng giận dữ thật sự. Thằng Nam run rẩy*
Nó: Từ từ, để t gọi. M` đừng nóng
M: Nhanh lên, ko thì đừng trách sao là pố ác
Nó: Đang... đang gọi. Từ từ đừng nóng
M: Mở loa ngoài lên
Nó: R`, r` mở ngay đây

..........tít...........tít..............

"Alô, Nhi nghe nè Nam. Nhi nhớ Nam lắm á"

Nghe câu này, mìh xúc động mạnh. Vô tình làm dao cứa nhẹ vào cổ nó, có chảy ít máu. Nó đau quá kêu lên 1 tiếng làm mình giật mình, lại nhẹ thêm 1 chút nữa, máu chảy n` hơn (_ _")

Nó: M` bt~, để t nói mà

"Cái gì v. Nam"
"Nhi à, anh hết yêu em r`. À mà từ trước h anh ko có yêu em đâu, anh lừa em cả đấy"
"Nam... Nam nói gì v. Đừng có đùa mà"
"Anh ko có đùa, anh nói thật là có 1 con dao đang kề cổ anh. Nhưng ko f? vì điều đó mà anh nói n~ sự thật này cho Nhi"
"Ai uy hiếp Nam hả? anh Sơn phải ko? Cho Nhi nc với Sơn đi"
"Đã nói ko f?. đm, anh ko có yêu em. anh lợi dụng em thôi. Em éo hiểu à, con ngu"
"Nam nói gì thế? Nhi ko tin đâu"
"Ko tin thì kệ mệ em. Em phiền quá. Đừng xuất hiện trc' mặt anh nữa, lên giường với em 1 lần là quá đủ"
"Đừng, đừng như thế mà Nam"
"Biến đi, đừng phiền anh nữa. Em chẳng là cái gì của anh cả, con điếm"

Nó vừa dứt câu này, mình cầm đt nó quăng luôn xuống hồ.

M: M` vừa gọi ai là con điếm, m` nói lại t nghe coi. Clmm muốn chết hả

Lấy hết sức bình sinh mình có, mình tặng nó 1 đấm ngay giữa mặt. Nó bị choáng, lùi lại phía sau mấy bước.

Nó: Clmm, đợi đấy. Rồi m` sẽ phải hối hận vì việc này. M` và con điếm kia sẽ phải trả giá
L: M` nói lại t nghe coi *Thằng Long từ phía sau nó*
Nó: M` là thằng nào?
L: M` nói chuyện với nắm đấm của t đi. Thằng súc sinh
Nó: Lại gì nữa, định cắn t à con chó
L: Để coi ai mới là con chó. Ăn thử quả khế này đi.

Nó liên tục bị thằng Long đấm, dường như thằng Long cũng trỡ nên giận dữ thật r`. Sắc mặt của thằng Long đỏ bừng bừng, còn thằng Nam cũng đỏ chói vì máu. Còn mình, trong mình chẳng còn gì nữa. Đầu óc mình trống rỗng... cuối cùng mình chẳng làm đc gì giúp Nhi cả. Lặng đứng đó, nước mắt dường như tuôn ra mỗi lúc nhiều hơn. Trong đầu mình, ko còn cảm nhận đc mọi thứ xung quanh nữa... Mình ko còn cảm thấy mình đang tồn tại.......

"Sơn, m` đứng như trời chồng làm gì thế"
M: Hả? *Giật mình vì tiếng gọi của thằng Long*
L: Về thôi, việc cần làm bi h là m` nên đến bên cạnh nhỏ Nhi.
M: Ừ, t bịk r`. À, mà thằng Nam đâu *ngó nghiêng*
L: Nó nằm trong góc kia r`, nó ko đứng dậy đc nữa nên t cho nó vô đó nằm 1 chút.
M: M` chở t ra bệnh viện ngay đi
L: Ừ, m` đừng buồn. Nếu thật sự yêu nó thì m` nên bik fải làm gì.
M: *Cố gắng cười* Ừ, t hiểu mà. M` khỏi nhắc

Thằng Long như hiểu tâm trạng mình, nó phóng thật nhanh đến bệnh viện. Đến nơi, mình chạy ngay lên phòng Nhi. Lúc này trong đầu mình chỉ còn bik điều quan trọng nhất với mình bi h là Nhi. Mở ngay cửa phòng ra, lập tức đưa mắt đến giường của Nhi.... Nhi ko còn ở đó.... Mình quỵ gối xuống nền nhà... Và nước mắt lại rơi.... Chưa bao h khóc n` hơn bây h.... Mình cảm thấy thật yếu đuối... Ko dám chấp nhận sự thật vừa biết đc...

"M` quỳ đây làm gì? Con Nhi đâu"
M: Hả? *Lại bị giật mình vì tiếng gọi của thằng Long* Ờ, t ko bik. T lên thì ko thấy nữa
L: Đi tìm nó mau lên, con gái n~ khi thế này nó hay nghĩ quẩn lắm

Mình thật sự trở nên rất bi quan khi nghe thằng Long nói câu đó. Liệu Nhi có dại dột làm điều gì ko ? Giờ Nhi đang ở đâu ??? Bỏ mặc n~ suy nghĩ ngổn ngang đó, mình rút đt ra bắt đầu gọi cho từng ng` thân, bạn bè của Nhi.... Cuối cùng, kq là chằng ai bik gì cả... Thật sự vô vọng, bầu trời u ám hơn... Sắp mưa r`... h này Nhi ở đâu

L: Về thôi Sơn, có lẽ t với m` đã tính sai 1 bước. Lẽ ra 1 thằng phải ở lại trông coi con pé
M: Tại t, tất cả tại t hết. T là 1 thằng tồi *Mình đập đầu vào tường r` gào lên như thằng dại*
L: M` dừng lại đi, m` làm gì thế. M` làm như v. thì giải quyết đc gì ? Sao m` ko thử đi tìm nó, con Nhi có mệnh hệ gì thì s ?
M: Tất cả là tại t *Tiếp tục đập đầu, nói giọng mếu máo vì môi đang ướt đẫm vì nước mắt*
.....Bốp............... Thằng Long đấm thật mạnh vào mặt mình, nhưng dường như mình ko còn cảm giác đau đớn nữa........

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.mtinhban.com. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.mtinhban.com - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

L: M` tỉnh lại đi, thằng ngu. M` là thằng Sơn, thằng Sơn ko bao h bik khóc trong mọi tình huống cơ mà.
M: Im lặng
L: T nhỳn nhầm m` rồi, tình huống này nếu là thằng Sơn t quen bik nó sẽ ko yếu đuối như m`. M` ko phải thằng SƠn t wen. T mặc kệ m` đấy, cứ đứng đây mà khóc đi thằng đàn bà.

Dứt lời nó bỏ về.... trời bắt đầu mưa... mình lặng yên rong căn phòng..... suy nghĩ mông lung về Nhi lại bắt đầu hiện diện......

...........Đùng!!!......... tiếng sét rất lớn.... dường như đập tan mọi suy nghĩ của mình.......

Ko suy nghĩ nữa, gạt bỏ tất cả.... Mình chạy như một thằng điên ra khỏi bệnh viện.... Mình phải tìm Nhi... mình ko thể bỏ mặc Nhi đc... Nhưng tìm Nhi ở đâu ? Nhi đang ở đâu??

"Ông trời ơi làm ơn cho con bik ng con yêu ở đâuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu"

Mình gào lên giữa cơn mưa chiều mùa xuân... bỗng mình lại thấy hạt mưa mặn chát làm s... có lẽ mình đang khóc... chưa bao h cảm thấy yếu đuối hơn lúc này... sự thật s cay đắng quá..... "Ko thể mãi thế này đc, mình phải tìm đc Nhi". suy nghĩ đó thôi thúc mình chạy khắp nơi.. mưa mỗi lúc 1 to, như khóc thương cho số phận kém may mắn của Nhi... Chợt trong đầu mình nghĩ đến 1 nơi.... con vịt trong công viên LVT. Nhi vẫn thường đến chỗ đó khi buồn.... Ko chờ đợi suy nghĩ # tìm đến, mình chạy thật nhanh, hết sức lực còn lại trong ng` thằng con trai tuổi 18 lần đầu bik thật sự yêu thương 1 người.........

Đến nơi... chung quanh vắng tanh... người trông coi cũng ko thấy... đảo mắt xung qanh... ko có Nhi ở đây... Nhưng, hy vọng mình vẫn đc tiếp tục tồn tại khi trước mắt mình... ngay giữa hồ có 1 con vịt đang ở đó... Chắc chắn đó là Nhi.... Ko ngần ngại thêm nữa, mình nhảy xuống và bơi đến con vịt đó.

Chap 17

Và lần này, ông trời đã ko để mình phải thất vọng thêm nữa. Nhi đang ở đây, trên thứ đã đưa mình và Nhi gặp nhau. Leo vào trong, người mình ướt sũng và lạnh run vì mưa. Còn Nhi, cũng đang trong tình trạng ướt như chuột lột. Cảnh tượng trước mắt mình khiến mình thêm lo sợ.... Nhi ngồi co ro 1 góc, ko *ng đậy hay phản ứng gì khi mình xuất hiện. Ánh mắt Nhi vô hồn nhưng đọng lại sự yếu đuối. Trong vô thức, mình kéo Nhi lại và ôm chặt lấy Nhi.....

M: Nhi sao vậy ??? Đừng làm anh sợ
N: ....Im lặng...
M: Nhi nói gì đi chứ... đừng để sự im lặng khủng khiếp này tồn tại nữa
N:....vẫn im lặng....
M:Nhi, anh xin Nhi! Trả lời anh đi.... nói anh nghe... tại sao lại như thế ?
N: Anh Sơn... Nhi xl~ *giọng Nhi như nghẽn lại trong cổ họng, thì thào yếu ớt*
M: Nhi ko có lỗi, lỗi là ở cuộc đời bất công. Là ông trời có lỗi với Nhi
N: Nhi muốn ở 1 mình, anh về đi.
M: Nhi ơi... Nhi muốn anh khổ sở ntn đến bao h nữa. Nhi thừa hiểu là....
N: Anh Sơn, Nhi bik anh tốt với Nhi. Nhưng bi h Nhi muốn ở 1 mình, Nhi hk tin ai trên đời nữa. Tất cả đều lừa dối Nhi
M: *siết chặt hơn* Nhi im đi! Còn có anh, thằng Sơn sẽ luôn chăm sóc và bảo vệ Nhi.
N: Nhi cám ơn, nhưng mong anh đừng quá quan tâm như thế.
M: Nhi đừng như thế nữa, nghe lời anh đi. Về với anh, còn có anh sẽ ko ai ăn hiếp đc Nhi đâu.
N: ....Im lặng.....

Mình ko bik phải nói gì lúc này... đầu óc mình trống rỗng.. mọi thứ như đảo lộn trong t/g quá ngắn.... Từ trong tiềm thức... trái tim thúc đẩy mình phải cứu lấy Nhi...

M: Nhi àk! Anh yêu Nhi, anh yêu Nhi đó Nhi bik ko ?
N: Vâng, Nhi bik. Anh rất yêu và quý mến Nhi. Nhi trân trọng t/c đó
M: Ko phải thế... Nhi ko hiểu r`

Trong bất giác, mình hôn lên môi Nhi cách mãnh liệt. Nhi khá bối rối, đẩy mình ra

M: Ý anh là: Anh yêu em, anh yêu em đó đồ ngốc. Anh yêu em hơn tất cả n~ gì anh có... *mình cố gắng hét thật to để xé tan bầu ko khí u ám quanh quẩn*
N: Anh đừng làm Nhi sợ, anh về đi
M: Nhi về với anh. Anh hứa sẽ bảo vệ Nhi, ko để bất cứ ai làm hại Nhi nữa. Về với anh đi
N: Anh đừng ép Nhi nữa, để Nhi 1 mình đi
M: Nhi đừng cố chấp như thế, thằng Nam ko có đáng. Nhi việc gì phải từ bỏ tất cả vì 1 thằng như thế, nó ko đáng. Hãy nhìn anh đi, anh mới là ng` yêu Nhi nhất, Nhi muốn anh làm gì Nhi mới hiểu đc anh chứ.
N: ....Im lặng....
M: Nhi có cảm nhận đc ko vậy *cầm tay Nhi đặt vào tim mình* Cái thứ quái quỷ này trong ng` anh bắt anh phải yêu Nhi. Nếu Nhi ko chấp nhận thì đây, cầm lấy cái này và móc nó ra mà vứt đi *mình cầm con dao ban nãy đưa lên trước mặt Nhi*
N: Anh đừng như thế, anh ép Nhi nữa Nhi nhảy xuống chết cho anh xem *Nhỏ đứng dậy đi ra mép con vịt*
M: Nhi điên thật r`, quay lại ngay *kéo tay và đẩy lại vào trong* Nhi nghe lời anh, về với anh đi... Rồi tất cả sẽ wa...
N: Anh Sơn, anh về đi
M: Nhi à... ngay từ ban đầu... nếu anh ko nhận Nhi làm em gái... nếu anh ngăn cản Nhi đến với thằng Nam... nếu anh ko do dự lật mặt nó... nếu anh bảo vệ Nhi cẩn thận hơn... nếu anh có thể thay đổi tất cả.... Và nếu.... anh yêu em ngay từ ban đầu... chắc có lẽ mọi chuyện đã #
N: ....im lặng....
M: Về với anh, ko cần đi đâu nữa. Nghe anh đi, anh sẽ cho Nhi tất cả n~ gì Nhi muốn
N: Ko, Nhi ko cần gì nữa cả... anh Sơn về đi
M: Ko có Nhi, cái cuộc sống này chẳng còn ý nghĩa gì với anh cả. Vậy thì để tự anh kết thúc nó vậy

Mình cầm con dao, cứa vào cổ tay... từ miệng vết cứa, máu bắt đầu tuôn ra... Mình cảm nhận đc sự đau đớn... Nhưng mặc kệ, ánh mắt và tâm trí mình vẫn hướng về Nhi. Sau đó, mình cảm thấy cơ thể yếu dần... mình ko đứng vững được nữa... mắt mình mờ dần và đóng chặt lại... sau tất cả mình chỉ còn nghe đc loáng thoáng tiếng Nhi gọi

"Anh Sơn, anh ngốc vậy. Tỉnh lại đi, anh đừng chết mà. Anh tỉnh dậy đi rồi Nhi về với anh, đừng làm Nhi sợ..."

..............................................

Mở mắt tỉnh dậy, mình đang nằm trong phòng hồi sức ở bệnh viện. Bên cạnh mình là 3 thằng Long, Tuấn và Đức. 3 thằng nó mừng rỡ khi thấy mình tỉnh lại

L: M` có sao ko thằng chó, m` thấy s trong ng rồi ? M` bất tỉnh từ chìu hum wa đến bi h lun r` đấy
Đ: Còn đau ko ? Sao m` chơi ngu vậy ?
T: Tl đi, m` nhìn bọn t hoài làm gì ?
M: Nhỏ Nhi đâu *thật sự lúc này trong đầu mình chỉ nghĩ đc có thế*
L: cái thằng lz này, h này còn Nhi với nhiếc
M: Nói t nghe, Nhi đâu r
L: M` bình tĩnh lại đi, đang truyền nước biển mà nỗi nóng v. ko tốt đâu
M: Nhi ở đâu? Nói t nghe đi, làm ơn mà. Tao xin tụi m`
Đ: M` nói nghe ghê v. Con pé về nhà r`
T: Nó còn nhờ tụi t đưa m` cái này

Thằng Tuấn cầm trên bàn 1 cái hộp quà đc gói gém cẩn thận và đưa cho mình. Tay mình run run, cố sức giữ lấy chiếc hộp.

M: Cái gì v. ?
L: tụi t đâu có bik, nó nhờ thì bọn t làm. Nó còn nhắn là :"Đừng tìm nó nữa"

Nghe hết, mình cảm thấy choáng thật sự. Sức lực còn lại trong cơ thể mình thôi thúc mình bật dậy và chạy đi tìm Nhi. Vượt qua n~ lời khuyên ngăn của tụi nó, mình chạy đi trên đôi chên yếu ớt của mình. Chạy ra đến cửa, thì trước mặt mình là 2 ng` mình kính sợ nhất.

M: Pa, mẹ. Sao pa mẹ.... c...ó...m...ặ..t.......
Mama: Sơn, s vậy kon? Tỉnh lại đi, đừng làm mẹ sợ.... Sơn....

______________________________________________________

Mình ngất lịm đi... mình chỉ bik có thế....

"Anh Sơn, tỉnh lại đi. Tỉnh dậy đi chơi đạp vịt với Nhi nèk ^__^"

Mình mở mắt ra sau khi nghe thấy tiếng gọi nhí nhảnh của Nhi

M: Ơ, Nhi. Nhi đây r`, may quá. Anh tìm Nhi mãi
N: hj, Nhi lúc nào cũng ở cạnh 2 mà.
M: Đừng đi đâu cả, hãy ở đây bên anh. Anh cần Nhi *mình nắm chặt tay Nhi*
N: 2 ngốc, Nhi sẽ luôn ở cạnh anh Sơn của Nhi mà *nhỏ đưa tay xoa xoa đầu*
M: Đừng bao h rời xa anh 1 lần nào nữa.
N: Vâng, sẽ ko bao h đâu

Bỗng nhiên, từ phía cửa căn phòng thằng Nam xuất hiện

Nó: Nhi, đi với anh. 2 đứa mình vô nhà nghỉ chơi xếp hình đi
M: Thằng chó, cút đi. Nhi ko cần m... Ơ, Nhi. Nhi đi đâu v. ???
N: Gặp lại sau nhé, anh Sơn *Nhi buông tay mình và đi về phía thằng Nam*
M: Ko, đừng bỏ anh. Đừng theo nó Nhi ơi. quay về đây với anh

Mình cố gắng với lấy tay Nhi trong vô vọng... Nhi và thằng Nam đã đi khuất tầm nhìn của mình... mình chới với giữa căn phòng... mọi thứ dần biến mất... căn phòng trống rỗng... chỉ còn nỗi đau tồn tại... và rồi.... mình lại khóc.... đến lúc nỗi chua xót làm mình nghẹn đắng cổ họng... mình hét thật to

"Nhi! Quay về với anh. Làm ơn đi mà...................................."

________________________________________________

"Sơn, con tỉnh lại rồi hả ? Con có sao ko vậy, sao con khóc quá trời thế này?" - Tiếng mẹ rối rít

Mình mở mắt ra.... vừa r` chỉ là 1 giấc mơ.... nhưng nước mắt của mình là thật... nó làm nhòe hình ảnh mẹ trước mắt mình. Sau vài s định thần, mình trả lời mẹ với giọng yếu ớt

M: Mẹ....
Mama: Mẹ đây... con đừng sợ. Thằng con dại dột của mẹ, sao con lại làm mẹ lo vậy chứ
Bố: Bà làm như nó sắp chết ko =
Mm: Ông là ng hay sắt đá vậy ? Con trai mình qua cơn nguy hiểm mà ông còn bt~ ngồi hút thuốc đc ư
B: chứ bà bảo tôi phải cuống cuồng, lạy trời lạy đất như bà à. Lại còn ngồi lẩm bẩm "Sơn ơi! sơn ơi" nãy h nữa
MM: Ông đi chết đi
B: M` làm gì mà phải cắt cổ tay thế thằng kia? Định đi hiến máu nhân đạo à? Bik bao nhiu tiền 1 cc ko mà để uống thế
MM: Ông ăn nói thế mà coi đc hả?
M: Ba, mẹ... ba mẹ có thấy nhỏ Nhi đâu ko ?
B: Ba ko bik ? Mà s m` bỏ về lúc nào s ko báo pa mẹ. Còn lấy tiền của pố, bán luôn đt nữa. Giải thích đi
M: Con có chuyện gấp thôi mà. Nhỏ Nhi ở đâu pa mẹ bik ko ?
MM: Con nghỉ cho khỏe đi, có gì thì khỏe hẳn r` tính. Tết nhất r` còn như vầy.
B: Con với cái, m` ăn tết trong viện vui vẻ nhé con zai of pố
MM: Ông ko thôi đc cái giọng nham nhở đó à
B: Chứ pà muốn t làm s?
MM: Cái ông này....
M: Pa mẹ về nghỉ đi, con ở 1 mình đc r`.
MM: Ơ, con ổn chứ ?
B: Hay lắm, pa cũng chỉ chờ con nói câu này. Ở nhà 3 mẹ còn nhìu việc lắm, bye bye con zai
MM: Cái ông khỉ già này, ông nhẫn tâm quá v.
B: Ơ hay cái bà này, nói ai khỉ đó
MM: Ko lẽ tôi nói thằng Sơn, già khú còn ko nên thân
B: Bà nói lại coi, ko phải ngày xưa bà vẫn khen tôi lạnh lùng kiêu sa à ?
MM: Ặc, ông vô rừng mơ gặp con tưởng bở hả? Đâu ra chuyện đó
M: Pa mẹ về đi, pa mẹ ở đây con càng nhức đầu hơn
MM: Ơ, mẹ xl~. Mẹ ko để ý
B: Về thôi pà, ở lại quấy rầy nó làm gì *ba kéo tay mẹ đi ra*

"Sơn ơi, nhớ điều dưỡng cho khỏe. Ngày mốt vè7 đc thì ráng về nhé, đón Tết ở nhà với pa mẹ cho vui" - bố mình nói với lại

Bố năm nay đã >40t rồi nhưng tính tình vẫn như một thanh niên mới lớn. Mẹ thì chững chạc hơn 1 xíu, 2 ông khắc tính nhau hay sao mà *ng tí là cãi nhau ỏm tỏi lên. Tuy vậy, trong n~ vấn đề mang tính chất quan trọng bố mình vẫn luôn đưa ra những quyết định đúng đắn nhất. Bố là 1 thần tượng trong lòng mình.

.......................

Sau khi ông bả về r`.... Không gian trở lên yên tĩnh hơn.... những dòng suy nghĩ mông lung lại tìm đến.... hình bóng Nhi cứ ảm ảnh mãi ko thôi... kỷ niệm những lúc bên cạnh Nhi bắt đầu dày vò mình...

Phía bên ngoài khung cửa sổ màu xanh nhạt kia... mưa lại lách tách từng hạt... bắt đầu rơi... Đang mải suy nghĩ... mình nhớ tới hộp quà Nhi gửi cho mình. Ko suy nghĩ nữa, mình với tay lấy nó và mở ra. Bên trong là 1 bức thư đc gấp thành hình vuông chồng lên nhau theo kiểu teen và 1 chiếc đồng hồ màu xanh da trời. Vội vàng, mình mở bức thư ra, nét chữ nắn nót của Nhi đc viết rất đẹp. Trông dịu dàng như con ng` Nhi vậy... Nhưng tiếc là số phận trớ trêu

"-Anh Sơn... anh làm Nhi quá bất ngờ. Và hơn hết, những gì xảy ra ngày hôm qua quá bất ngờ với Nhi. Nhi quá yếu đuối để đón nhận sự thật, mong anh hiểu. Nhi rất trân trọng tình cảm anh dành cho Nhi. Nhưng trong lòng Nhi, lúc nào Nhi cũng coi anh là 1 người anh đáng quý. Nếu có kiếp sau, nhất định Nhi sẽ bắt ông trời cho Nhi làm em gái ruột của anh. Để anh bảo vệ Nhi, ko cho ai ăn hiếp Nhi nữa. Còn bây h, Nhi nghĩ Nhi phải ra đi, đi thật xa để xóa bỏ tất cả quá khứ ở nơi đây. Anh đừng tìm Nhi nữa, sẽ ko có kết quả gì đâu - Nhi nói thật đấy.

-Nhi đã mất 3h để chọn cho anh cái đồng hồ này đấy, anh có thấy nó đẹp ko ^_^. Anh hãy giữ gìn nó cẩn thận, và hãy để thời gian trả lời tất cả. Nếu một ngày nào đó Nhi way về thấy nó hư hại hay sướt mẻ tí nào là Nhi ko tha cho anh đâu đó

Tạm biệt anh, người anh trai đáng quý của Nhi

Tái bút: À mà quên, lúc Nhi về anh phải dẫn Nhi đi chơi đạp vịt, gắp thú nhồi bông và mua kem Merino cho Nhi ăn nhé "

Nước mắt lại rơi, có lẽ đây là quãng thời gian mình khóc nhiều nhất. Mình cảm thấy như bị 1 con dao cứa ngang qua tim, vết thương quá xót Sao Nhi khờ như v. Sao Nhi ko hiểu lòng mình cơ chứ? Nhi ác lắm.

Chap 18

Tối đến, ông già đã phụ cấp ngay cho cái đt mới. Cầm gọi ngay và luôn cho nhỏ Nhi, nhưng 5 lần 7 lượt vẫn chỉ nghe 1 câu trả lời "sđt quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc đc". Bik chắc nhỏ có ý lẩn tránh nên thôi, ko cố chấp nữa. Gần Tết r` mà mưa suốt, cứ lâm dâm hoài ko dứt.Tâm trạng nặng nề theo n~ cơn mưa kia. Rồi sau đó lại lấy lá thư của Nhi ra đọc, chăm chú nhìn từng nét chữ nắn nót ấy, có khi còn chợt rơi nước mắt nữa
Chiếc đồng hồ h đc mình đeo bên cánh tay trái, mình dùng nó để che đi vết sẹo để lại sau chuyện vừa qua. Giá như người mua nó có mặt ở đây lúc này thì hay bik mấy. Nhưng ko sao...
I will let u go... Con đường thật dài dù rằng 1 mình anh vẫn sẽ bước tiếp...

....................................................
Mùng 1 Tết
3 ngày trôi qua,mình đc phép xuất viện rồi nhưng mình lại ko muốn về, trốn luôn trong này có lẽ hay hơn. Không khí tết trong bệnh viện cũng như tâm trạng mình, ảm đạm và tẻ nhạt. Đeo tai fone vào và bắt đầu nghe n~ bài hát yêu thích, tâm trạng mình cảm thấy khá hơn nhưng vẫn không thể cân bằng được sau những gì đã qua. Nhắm mắt và feel theo giai điệu bài hát, mình đang cố xóa n~ suy nghĩ về Nhi. Nhưng càng cố lại càng nghĩ về Nhi nhìu hơn...

....................................................

Mùng 2 rồi mùng 3
Vẫn như mọi ngày, vẫn chỉ nằm ru rú 1 góc nghe nhạc và suy tư. Đang như thế, chợt 1 cảm giác rất quen thuộc với mình lại đến quá bất ngờ. Mình vội vàng mở mắt ra khi cảm giác thấy 1 bàn tay nhẹ xoa vào đầu mình và gọi "anh Sơn"......

Mở mắt ra, mọi thứ mình mong muốn thấy là Nhi. Nhưng sự thật trước mắt mình là con nhỏ Vân, nét mặt mình từ mừng rỡ lại xìu xuống trở lại khiến con pé khó hiểu.

V: Anh sao thế ? Lâu ngày ko gặp bị khùng luôn rùi à ?
M: Khùng gì? Tại thấy em anh bất ngờ đến thẫn thờ thôi
V: Là sao ?
M: Em ngu dốt bẩm sinh hay đã qua quá trình luyện tập vậy
V: *nhăn mặt* Anh khùng thật rùi.
M: Sao tự nhiên đến đây ? Anh sắp chết r` còn gặp anh nữa là xui lắm đấy
V: Anh ko thôi đc kiểu ăn nói kì cục đó à *nhéo hông mình*
M: Ah...ah.... bỏ ra, đau anh
V: Tết nhất ko ở nhà mà trốn trong đây ko thấy buồn à
M: Mắt em đẹp nhở, lại chỉ dùng để trưng nữa quá hợp luôn
V: Anh nói gì cơ? Thích chọc em nhở
M: Anh đang bệnh thì f? ở đây. Về gì mà về
V: haha, em chắc chắn anh hết bệnh rồi.
M: *Bị trúng tim đen* Ơ, thì...kệ anh đi
V: anh nhận rồi nhá... bác Lâm ơi (tên pa mình) ảnh hết bệnh rồi đó
M: Hả? CÁi gì thế ?
V: Hnay em đến nhà anh chơi, anh ko có nhà nên em kiu 3 má anh đến đón anh về
M: Em hay lắm, anh thua em. Nhất em rồi :-<
V: hjhj, chứ còn ko

Thế là sau đó mình đành phải xách đồ về nhà, nản chít mợ. Sáng sớm đã bị con nhỏ gài, phải tìm cách gài lại nó mới đc.

Về đến nhà, con pé cứ bám riết mình, luyên thuyên đủ thứ truyện nghe đến mà mệt. Thế là ngày mùng 3 tết yên tĩnh của mình bị con nhỏ phá hỏng mất tiêu rùi, haizzzz.

.................................................

Sáng mùng 4, vừa tỉnh dậy lại đã thấy con pé VÂn dưới nhà luyên thuyên với ông bà già. Con nhỏ lì thật, mình đã chửi cho cái tật lắm chuyện r` mà còn ko nghe.

Hum nay mình quyết định sang nhà nhỏ Nhi để hỏi thăm xem ra sao. Con pé Vân cứ nằng nặc đòi theo, bố khỉ con pé cứ như con nít vậy. Thôi thì cho nó đi luôn, đi chung với nó có gì còn có ng` nói chuyện đỡ buồn. Thế là 9h sáng, 2 đứa tò tò sang nhà nhỏ Nhi. Sau khi mình gõ cửa và bắt đầu chờ đợi, trong đầu lại nảy lên tia hi vọng mong rằng người mở cửa sẽ là Nhi. Nhưng kết quả ng` mở cửa là mama nhỏ Nhi

M: Cháu chào pác. chúc bác năm mới vui vẻ
Mama Of Nhi: Ah, cháu Sơn hả. Vào nhà ngồi chơi, à mà đây là
V: *nhanh nhảu* Cháu bạn anh Sơn ạ
MON: Ui, ngoan dễ sợ. 2 cháu vào nhà chơi
M: Dạ thôi, cháu chỉ hỏi ít chuyện thôi ạ
MON: Chuyện của con Nhi hả?
M: Dạ, vâng
MON: Nó sắp đi Úc rồi, nó bik cháu sẽ đến tìm nên nhờ bác đưa cháu mẩu giấy này
M: Là... là sao ạ ? Đi Úc là s ?
MON: Bác cũng ko rõ, đột ngột nó đòi đi. Bác trai cũng chiều con pé, có lẽ 1 2 tuần nữa sẽ đi
M: Sao đột ngột quá vậy ? Thế có nói đi bao lâu ko bác
MON: Nó nói đi 1năm thôi rồi về, con pé lạ thật. Từ hum trước Tết nó thay đổi như 1 con ng # vậy, chắc con pé gặp chuyện gì sốc. Haizzz, tội nghiệp con pé.
M: Vâng, cháu hiểu rồi. Cám ơn bác! Chào bác cháu về
MON: Ơ, vào nhà chơi tí rồi về cháu
M: Dạ thôi, cháu đang bận ạ. Bác thôg cảm... Về, Vân *kéo tay*
V: Ơ, ơ... từ từ đã

..............................................

Tâm trạng chán nản, lại ra công viên ngồi nhìn trời nhìn đất. Cái Tết chán nhất của mình, sao mà chán thế ko bik.

V: Anh Sơn sao # với hồi ở Đà Lạt v. ?
M: Có hả ?
V: À mà hồi ở Đà Lạt sao tự nhiên bỏ về vậy ? Làm em lo muốn chết
M: Ai mướn em lo, lo cho mình đi
V: Anh nhớ đấy.. ah... chờ em chút... em có đt

Nhỏ Vân chạy cách mình 1 đoạn rồi rút đt ra, mình cũng bất giác quan sát nó. Nét mặt con pé đột ngột thay đổi khi nhỳn vào màn hình, rồi nó ấn esc luôn chứ ko bắt máy. Rồi nó way lại chỗ mình

M: Ai gọi mà ko bắt v.
V: Ko có gì đâu anh *cười*
M: Ko có gì là sao
V: Em nói thật, có gì đâu

Tiếng nhạc chuông lại vang lên, con pé vội vàng rút đt ra để ấn esc. Mình ko để nó kịp ấn nút, nhanh tay chụp lấy đt nó và bắt máy. Là thằng hôm bữa

"Alô, mình nghe nè bạn"
"Lại thằng nào nữa vậy, con VÂn đâu?"
Mình giữ bình tĩnh "Em bạn nhỏ Vân, anh có gì hk em nhắn cho"
"Kiu nó tối nay: 9h nhà nghỉ Thanh Vy. Ko đến thì chuẩn bị hết Tết chuyển trường đi"
"À, dạ vâng. Em bik rồi ạ, em sẽ nhắn"
"Nhớ đấy, ko nhắn là m` chết với t"
"Dạ, dạ. Em bik rồi"

Trong cái đầu tối tăm mình lại nảy lên ý nghĩ #. Dù gì cũng đang chán đời, thôi thì giúp nhỏ Vân vụ này luôn.

V: Nó nói gì vậy anh Sơn ? *mặt con pé lo lắng*
M: Em đừng lo, chuyện này để anh xử. Tối nay rảnh đi với anh, anh giải quyết hết vụ này giúp em.
V: Anh tính làm gì v.
M: Em có tin anh ko ?
V: Dạ, có *con pé trả lời vẻ lưỡng lự*
M: Tin thì cứ theo lời anh mà làm
V: Vâng *cười*
M: Thôy, đi chơi cái gì cho giải tỏa tâm trạng đi. Tự kỉ mãi cũng mệt quá
V: Hj, anh theo em. Vô siêu thị chơi trò này zui cực
M: Ừ, sao cũng đc.

Sau khi đi chơi với con nhỏ về, mình lại trở lại tâm trạng ban đầu - buồn và chán. Phone cho 3 thằng kia, nhờ tụi nó tối giúp mình 1 tay. Mình h ghét cay ghét đắng mấy cái loại đểu cán như vậy. Đang quẩn quanh trong phòng thì nghe tiếng mẹ gọi

"Sơn, xuống đây ngay. Pa mẹ có chuyện cần nói"
"Vâng, con xuống ngay đây ạ"

LẠch bạch chạy xuống dưới. Bà già vẻ mặt nghiêm trọng, còn ông già mình thì sắc mặt đăm chiêu, tay cầm cái túi gì đó ko rõ. Linh cảm cho thấy sắp có điều ko hay

M: Dạ, 3 mẹ gọi con
MM: Sao con dại dột vậy Sơn
M: Mẹ nói gì con ko hiểu ? *ngạc nhiên*
Ba: M` coi cái này đi *quăng cho mình cái túi*

Mình nhanh chóng mở ra, linh cảm mình đã đúng. Bên trong là những bức hình thằng Nam đã chụp vào đêm no-el, thằng chó nó cắn sau lưng mình rồi. Lấy bình tĩnh mình nhìn vào mắt 3, sự giận dữ thể hiện rõ rệt

Ba: M` làm chuyện này s Sơn ? M` có phải con tao ko vậy ?
MM: Bt~ đi ông, có gì từ từ nói
M: Dạ thưa 3, con xl~
Ba: M` chỉ bik nói 2 từ xl~ thôi à. M` đọc luôn cái này đi *Ổng quẳng mình 1 tờ giấy. Là thư của thằng Nam*

"Cháu chào bác, cháu là bạn của Sơn. Đây là n~ bức hình kỉ niệm of Sơn và 1 bạn nữ cháu quen bik. Cháu rất hân hạnh đc trao nó cho bác. À mà còn nữa, những bức hình này sẽ còn đc gửi tặng đến nhà trường nơi Sơn đang học sau kì nghỉ Tết này. Bác chuẩn bị rút hồ sơ cho Sơn luôn đi ạ.

Thân! Bạn của Sơn.
Chúc 2 bác Tết vui vẻ "

Ba: Bi h m` tính sao ?
M: Con ko bik, ba tính s con theo v.
Ba: M` chuẩn bị tinh thần đi, hết Tết tao lên rút hồ sơ cho m`
M: Vâng , con pik rồi
MM: Kìa ông, có cần f? v. ko
Ba: Pà im đi! *ba mình thật sự giận dữ* m` làm tao thất vọng lắm.

Dứt câu ba pỏ vô phòng và đóng cửa lại. Chưa bao h thấy ba nổi giận ntn. Thằng chó Nam, nó sẽ phải trả giá đắt.

Chap 19

Sau khi chứng kiện sư giận dữ của ba, mình càng gét cay gét đắng thằng Nam. Và cũng thật bất ngờ, vào buổi chiều trước khi kế hoạch giải quyết vụ nhỏ Vân đc hoàn thành, mình cũng xác định đc mục tiêu lần này lại là thằng Nam. Chắc mình với nó kiếp trước có thù oán gì với nhau.....

Sau khi bàn tính xong xuôi, 5 đứa mình (gồm 4 thằng mình và nhỏ Vân) sẵn sàng cho kế hoạch đã định. Đầu tiên, mình để nhỏ Vân ngồi đợi trong 1 phòng của nhà nghỉ và gọi cho thằng kia (cũng chính là thằng Nam) đến như đã hẹn. Nhỏ Vân cầm đt trong tay, khi nào thằng Nam manh động sẽ nhá máy qua mình. 3 thằng kia sẽ ở phòng bên cạnh để kiểm soát tình hình tránh tình huống sai với kế hoạch.

7h đúng, theo như mọi thứ định sẵn, nhỏ Vân ở trong phòng ngồi đợi với nét mặt sợ sệt. 2 thằng Long và Tuấn ở phòng bên cạnh kiểm soát tình hình, còn thằng Đức ngồi quán cafe đối diện để theo dõi phía bên ngoài. Đúng như hẹn, thằng Nam có mặt lúc 7h15', và nó đến 1 mình.

Hơn bao h hết, mình chỉ muốn chạy ra chặn nó lại và dập nó 1 trận để cho bõ tức. Nhưng ko thể nhẹ nhàng như thế đối với nó, loại như nó cần f? bị đền tội cách thích đáng hơn. Như đã đàm phán với ba, ba đã đồng ý nhờ 1 vài ng` bạn làm trong ngành cảnh sát hình sự giúp mình trong vụ này. Và nếu kế hoạch lần này thành công, thằng Nam sẽ mọt gông (Mình phục mình quá ).

Sau khi nhận đc tín hiệu an toàn, mình cùng 3 cảnh sát viên tiến vào nhà nghỉ. Theo đúng kế hoạch, thằng Nam dính bẫy và kết quả là n~ gì nó đáng nhận đc. Để mình kể lại luôn đoạn nc với nó trước khi nó bị bắt về đồn. Nhìn nét mặt câng câng của nó, mình rất bực mình. Nhưng giữ bình tĩnh, mình thản nhiên bắt chuyện với nó

M: M` ngạc nhiên chứ Nam ?
Nó : *cười* Lần này tao thua
M: M` phục ko ?
Nó: Sao m` quen bik con Vân ? Quan hệ rộng nhỷ
M: Ko hẳn, có lẽ ông trời đã định sẵn. Giao gió gặt bão, ai kêu m` chém gió chi cho zữ vào
Nó: Vậy thì coi như tao xui, nhưng dù gì tao cũng có lời khi ăn đc con pé Nhi
M: *bức xúc* M`, thằng khốn. M` tin tao giết m` ko
Nó: M` thử *ng vào tao xem
M: Thôy, tao nhịn. cái loại chó bị xích lại mang về chuồng tao việc gì phải chấp
Nó: Clm, m` nói lại coi *nó giằng co, nhưng bị cản lại*
M: M` còn muốn làm gì nữa?
Nó: R` m` sẽ thấy, t sẽ lại ko sao cả. Tao ko đơn giản như m` nghĩ đâu
M: Tao đang chống mắt lên xem đây. thôy m` cút đi, mấy chú công an gọi kìa
Nó: M` cứ đợi đấy

Thật ko hiểu nổi nó, đã bị thế mà còn to mồm. Nhưng thôi kệ, dù gì cũng giải quyết xong. Kết quả là nó bị cải tạo 9 tháng thôi, có lẽ do có quan hệ gì đó + thêm trong nhà nghỉ nó chưa làm gì cả chỉ mới có hành động sàm sỡ nên ko dính án hiếp dâm (_ _"). Tất cả hình ảnh của mình và pé Vân đều đc tìm thấy và xóa sạch đi, mọi thứ đều trở về nguyên vẹn. Chỉ có Nhi, đến h này vẫn ko có liên lạc gì với mình. Ngày wa ngày, tâm trạng chán nản cứ đè bẹp lấy suy nghĩ trong đầu mình.... Nhưng ông trời vẫn thương, chỉ 2 tháng sau mình nhận đc 1 cuộc gọi của nhỏ Nhi. Nhưng điều bất ngờ hơn hết là tính cách của nhỏ có phần thay đổi, mình cảm nhận đc wa cách nói chuyện của nhỏ. Có lẽ cú sock đó đã thay đổi tất cả suy nghĩ về cuộc sống này của Nhi.

Nội dung cuộc nc ko gì hơn ngoài những lời hỏi thăm quan tâm rất bt`, nhưng đặc biệt Nhi lại khuyên mình cố gắng mà học thật giỏi. Ko hiểu sao tự nhin lại như thế, nhưng dù s đi nữa mình cũng đã nghe lời nhỏ.

Kết quả mình vượt qua đc kì tốt nghiệp và hiện h đang là sinh viên năm 1 của trường ĐH SPKT. Trải qua chuyện này, mình cảm nhận đc con ng` mình cũng đã có phần thay đổi. Đôi khi chỉ 1 cú hích trong cuộc sống cũng có thể khiến con ng` ta thay đổi Mình và Nhi đều đã thay đổi r`, nhưng quan trọng trong tâm trí mình Nhi vẫn là ng` con gái mình yêu và chờ đợi suốt 7 tháng qua.

Nhắc đến nhỏ Vân, con pé suốt ngày lẽo đẽo theo mình. # với Nhi, con pé rất tinh tế và nhạy cảm. Đi bên cạnh Vân mình cảm thấy vô tư và tự do, ko vướng víu. Mình cũng cảm nhận đc t/c của nhỏ dành cho mình, nhưng t/c ko thể ép buộc, mình ko thể thích nhỏ, mình còn phải chờ đợi Nhi quay về.

Cuộc sống đơn giản trôi qua như thế, chờ đợi là h/p mà phải không ? còn 5 tháng nữa thôi.... Nhi sẽ về... và mình sẽ ko để Nhi vụt mất 1 lần nữa.....
Đang xem bài viết VÀ NẾU...ANH YÊU EM 3 tại mtinhban.com

Đã chỉnh sửa. Admin (01.12.2012 / 20:44) [1]
Game Tương Tự
HẮN VÀ EM – MỘT CHUYỆN TÌNH
Tách cà phê muối
Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
Anh Hùng Xạ Điêu-Chương 1
Thôn Phệ Tinh Không (Chương 1-5)
Game Ngẫu Nhiên
Truyện Ngắn - Máu Của Tuyết
Truyện Ngắn - Là Bạn Với Thần Tượng
Truyện Ngắn - Chân Thành Sự Khôn Ngoan Cao Cấp
Giáng sinh ấm áp
Yêu em Nhanh thế
Tags: , NẾU...ANH, YÊU, EM, 3, VÀ NẾU...ANH YÊU EM 3, VÀ NẾU...ANH YÊU EM 3, VÀ NẾU...ANH YÊU EM 3, truyen moc lon cuc phe, Hinh anh lon va buoi dang dit nhau, video sex gay thai lan, thú vật đụ người, ditvaoloncom, xemphim loan luan cho va nguoi, phim sexyhoc sinh ben tre, phimsexchauau, con, xem gay bú cu, phimsexyhiep, gai han tu,
Truyện Teen, Đọc Truyện Teen
©2012 - 2015
Online: 10
Search Google: phim sex chất lượng thấp, Tải phim hentai 3gp, phimsexphudetienviet, Tải phim sex chất lượng thấp, phimsexcôtrangtrungquôc, Tai hentai 3gp, Fhimsexvietnam, quaylenhocsinhdunhau, http://mtinhban.com/forum/tags-Tải phim hentai chất lượng thấp 3gp.html_t1_p2, xem phim sex &#273;ung l&#432;&#7907;ng th&#7845;p, phim sex dung lượng thấp, anhxêx, http://mtinhban.com/forum/tags-Tải phim hentai chất lượng thấp 3gp.html_t1_p2, tai phim sex hoat hinh dung luong thap, tải sex dung lượng thấp, truyenhentai nen chi gai, phim sex gia dinh thuyet minh, dit nhau hiep dam, anh zex lon to, phiem xes, boy teen chaua xxx, xem phjm dong tinh nam lam tinh voi nhau, xvideo viet nam, xem phim sêc, lon to lon dep, xem lon dep, xem xec thu, sex ba bau, tai sex mơi, phim sex loan luan me va con nhat ban, truyen sex loan luan, game online, truyên conan hentai haibara
Check Google Page Rank U-ONC-STAT
DMCA.com Protection Status