mSexy – Kho clip giải trí hot
mSexy là ứng dụng tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ... được tuyển chọn kĩ càng.
Tải miễn phí
Đọc Truyện Teen
> > >

12 kì công của Hec-quyn

Hec-quyn không phải là người khoẻ nhất trong buôn. Hec-quyn cũng chẳng phải người dai sức nhất trong buôn. Mẹ của Hec-quyn buồn lòng lắm. Mẹ chỉ muốn Hec-quyn thật khoẻ, thật dai sức, thế thì các cô gái đẹp trong buôn sẽ tự tìm đến gặp Hec-quyn thôi. Cái bụng của mẹ lo cho Hec-quyn nhiều lắm. Mẹ của Hec-quyn tìm đến già làng Khâu. Già làng Khâu nhiều tuổi lắm rồi, nhiều bằng cái lá trên cây rừng, nhiều bằng đống dây quấn trên cây cột điện ở dưới xuôi. Già làng Khâu hút một hơi thuốc dài thật dài rồi nhả khói ra, khói thuốc bám lại trên râu trên tóc già làng Khâu. Già làng Khâu ho sù sụ rồi bảo: – Cái bụng của ta cũng lo như cái bụng của mẹ thằng Hec-quyn vậy. Hec-quyn đẹp như con mãnh thú trong đêm trăng sáng, vạm vỡ như cây cổ thụ bên bờ suối, nhưng mà con gái buôn mình nó không ưng thằng Hec-quyn vì nó chậm quá. Làm cái gì cũng chậm. Con Gia Oa bảo nó chậm, con A Oi cũng bảo nó chậm, con Ha Ra còn bảo là thằng Hec-quyn chậm như con rùa trong hang núi, như con ốc sên bên vách đá. Ta buồn lắm. Mẹ Hec-quyn nghe vậy thì òa khóc, già làng Khâu an ủi: – Ta đi hỏi ông mặt trời lúc giữa trưa, ta hỏi ngài mặt trăng lúc nửa đêm. Các ngài ấy nói thằng Hec-quyn tâm sáng như ánh sao trời, bụng trong như hạt sương mai, rồi nó sẽ nhanh nhẹn còn hơn cả thời hoàng kim của ta, hơn cả con báo đuổi con hoẵng con nai, hơn cả con chim cắt săn mồi. Cái bụng ta vui lắm. Già làng Khâu lại rít một hơi thuốc dài, tự nhiên tráng chí hào hùng năm xưa tràn về lũ rừng tháng bẩy, như thác đổ tháng ba. Ngày ấy, già làng Khâu tuy mới đôi mươi nhưng cái tên của người đã vang khắp Tây Nguyên rộng lớn. Các cô gái nghe tên ông trong người như có nước suối róc rách chảy ra, các chàng trai nghe tên ông như đàn chim gặp nắng hạn không dám cất cánh bay. Hồi đó ở Tây Nguyên, họ Khâu cũng là một họ lớn, nhưng có một cái tên nổi tiếng nhất, đó là Khâu Mơ Xin.Kỳ 2.
Già làng Khâu bảo với mẹ của Hec-quyn: – Giàng bảo với ta rằng muốn thằng Hec-quyn trở thành dũng sĩ vang danh khắp rừng Tây Nguyên, tài năng cao hơn cả đỉnh núi Bích Tít thì phải để thằng Hec-quyn thực hiện 12 thử thách của Giàng. Giàng ko làm hại thằng Hec-quyn đâu, nhưng thằng Hec-quyn phải có quyết tâm. Cái bụng ta thì ưng lắm chứ cái bụng mẹ thằng Hec-quyn có ưng không? Mẹ của Hec-quyn nghe thấy vậy thì mừng lắm, bèn về chuẩn bị tiền và gùi thức ăn cho Hec-quyn lên đường. Hec-quyn đến nhà rông gặp già làng Khâu. Già làng Khâu gọi Hec-quyn lại và dặn: – Ơi Hec-quyn, ở tận xứ Mù Cang Chải xa xôi có một trang trại đã bỏ hoang. Trong trang trại có một con ngựa sắt rất qúy nhưng lại bất kham vô cùng. Chính vì nó bất kham và hung dữ quá nên người ở trang trại đó đã bỏ đi hết. Hec-quyn đi thuần phục con ngựa đó nhé. Đó là giống ngựa Minks trong huyền thoại đó. Hec-quyn đi băng băng như mũi tên xé gió, như cánh dao đang trên đà chặt xuống, chẳng mấy chốc mà đến trang trại bỏ hoang ở xứ Mù Canh Chải. Con ngựa Minks huyền thoại đang ngủ ngon lành dưới gốc cây xà cừ. Hec-quyn bấm thử một cái vào tai trái của nó thì chỉ thấy nó kêu lên “bin,bin” rồi lại nằm im. Hec-quyn làm hai ba lần vẫn thấy như vậy. Con ngựa Minks chẳng đoái hoài gì đến Hec-quyn. Hec-quyn giận lắm, chàng đạp thật mạnh một cái vào sườn phải rồi thúc vào nách trái của nó, rồi lại bạt luôn tai phải của con ngựa. Con ngựa chồm về phía trước, như muốn hất tung Hec-quyn xuống đất. Hec-quyn như con trăn rừng quấn chặt lấy con bê non, như con khỉ con bám chặt vào cành cây, chàng nghiến răng lại bạt vào tai phải con ngựa Minks một lần nữa. Con ngựa nhảy nửa thân trước lên cao. Hec-quyn loạng choạng ngã khỏi lưng ngựa nhưng tay chàng vẫn nắm đc vào tai phải của con Minks. Chàng xoắn vặn liên tiếp tai phải của nó, làm nó rống lên rất thê thảm. Con Minks đau quá lồng lên dữ dội hơn, cứ thế cắm đầu lao về phía trước. Một tay Hec-quyn xoắn tai phải con Minks, một tay chàng nắm đuôi nó kéo lại. Cứ thế người và ngựa chạy song song với nhau, tay Hec-quyn không nới lỏng một li nào cả. Rồi Hec-quyn lại nhảy lên lưng con Minks được. Chàng thúc chân vào nách bên phải của con ngựa sắt một cái thật mạnh, con Minks bị đau đứng khựng lại, tí nữa thì hất tung Hec-quyn xuống. Hec-quyn bình tĩnh lại đạp vào nách trái con Minks một cái, đi được một quãng chàng lại đạp vào nách phải của nó, rồi lại đạp một cái vào nách trái. Cứ thế, đến lần thứ 3 thì con Minks không lồng lên nữa, mà ngoan ngoãn cho chàng cưỡi. Hec-quyn đạp thêm một cái nữa vào nách trái của con Minks, lần này thì nó dừng hẳn. Hec-quyn mừng lắm, chàng ngồi nghỉ một lát rồi lại trèo lên con Minks. Lần này thì chẳng có khó khăn gì cả. Thuần phục được con ngựa sắt quý hiếm, Hec-quyn cưỡi nó chạy thẳng về buôn làng mình. Có ngựa rồi, Hec-quyn còn đi nhanh hơn cả sấm chớp, nhanh hơn cả nước mắt của các cô gái trong buôn. Mọi người trong buôn thấy Hec-quyn trở về thì mừng lắm, nhưng các cô gái vẫn chưa muốn vây quanh Hec-quyn như đàn kiến vây quanh đĩa mật, như bầy ruồi đi kiếm ăn. Hec-quyn buồn. Hec-quyn đến hỏi già làng Khâu.

Kỳ 3.
Hec-quyn đến nhà rông. Hec-quyn không thấy già làng Khâu đâu cả. Hóa ra già làng Khâu cũng đi cưỡi thử con ngựa Minsk rồi. Hec-quyn ngồi chờ già làng Khâu. Hec-quyn nhìn lên vách của nhà rông. Chao ôi trên đó treo nhiều quần áo giáp quá, toàn là của nữ binh. Hec-quyn nhìn thấy và ngưỡng mộ lắm, Hec-quyn cũng muốn trong ngôi nhà của chiến binh Hec-quyn, cũng có nhiều quần áo của nữ binh như thế. Già làng Khâu trở về trong lúc Hec-quyn vẫn đang ngẩn ngơ với những ấp ủ của tương lai. Tiếng ho như sấm khan tháng bẩy của già làng Khâu kéo Hec-quyn trở về hiện tại. Già làng Khâu lụ khụ: – Ơi Hec-quyn, cái bụng ta quý Hec-quyn lắm. Cả buôn ta vui như ngày hội lớn vậy. Lũ con gái như dòng suối róc rách chảy, lũ trai tráng như con chim K’Buoi khoan khoái mỗi buổi sớm mai. Ơi Hec-quyn, nói cho ta cái bụng của Hec-quyn muốn được thưởng gì. Hec-quyn đấm tay vào ngực: – Hec-quyn không cần thưởng gì, Hec-quyn chỉ muốn được giống như già làng Khâu, như chiến binh Đom Con xông pha trận mạc, vượt đỉnh Bích Tít ngắm loài hoa Nhũ bất tử. Hec-quyn muốn cánh tay chắc như cây đại thụ, sải chân dài hơn mọi muông thú trong rừng. Già làng Khâu ngửa mặt lên trời kêu lớn: – Ơi Giàng ơi, Giàng có nghe thấy thằng Hec-quyn của buôn làng ta không, cái chí lớn của nó vượt ra ngoài buôn làng ta rồi, vượt qua cả đất Tây Nguyên rộng lớn, như cánh chim trời bay mãi chưa muốn dừng lại, như con mãnh thú chạy mãi chưa thấy mỏi chân. Ơi Giàng ơi. Già làng Khâu lại nhìn Hec-quyn: – Ơi Hec-quyn, Giàng nói với ta Giàng muốn thử thách Hec-quyn bằng 12 kì công. Hec-quyn đã thuần phục được con ngựa Minsk bất kham, Giàng vừa lòng lắm. Ơi Hec-quyn, Hec-quyn có nhìn thấy những bộ áo giáp của những nữ chiến binh tộc K’Kinh man rợ đã bị ta đánh bại không? Bọn chúng như loài quỷ dữ khát máu, như lũ thú hoang vô cảm, nhưng chúng đều bị Khâu Mơ Xin ta khuất phục và tước mất áo giáp. Hec-quyn nhìn khắp lại vách nhà rông, cơ man là những bộ áo giáp nữ binh đầy màu sắc, cái to cái nhỏ không thể đếm được hết. Có cả những bộ áo giáp nhìn mỏng manh nhỏ bé, mà Hec-quyn chưa bao giờ nhìn thấy lũ con gái trong buôn mặc bao giờ cả. Già làng Khâu lại bảo: – Ơi Hec-quyn, có một bộ áo giáp nữ binh huyền thoại, được làm từ da loài báo gấm chạy nhanh nhất trên đồng cỏ, dũng mãnh nhất trong các loài báo, nhưng ta lại chưa thể đoạt được nó. Hec-quyn đi đoạt lấy bộ áo giáp bằng da báo gấm, rồi sau này, vợ của Hec-quyn là người nữ chiến binh mạnh nhất Tây Nguyên ta, sẽ mặc bộ áo giáp đấy để sánh vai cùng chiến binh Hec-quyn, chiến binh của Giàng. Bộ áo giáp đó nữ chiến binh tộc K’Kinh mặc được, thì nữ chiến binh buôn ta cũng mặc được. Hec-quyn từ biệt già làng Khâu và buôn làng, rồi lại nai nịt gọn gàng lên đường. Hec-quyn đã biết phải tìm bộ áo giáp báo gấm ở đâu rồi. Cái chân của Hec-quyn đi như cơn gió, cái mắt của Hec-quyn tinh anh như ánh sao. Hec-quyn tìm đến trường huấn luyện chiến binh của tộc K’Kinh, nơi mà các nữ chiến binh cùng sống với nhau như một gia đình …Kì 4.
Chẳng mấy chốc Hec-quyn đã đến bên ngoài trại huấn luyện nữ chiến binh tộc K’Kinh. Hec-quyn ngước nhìn lên, trại huấn luyện đc xây 5 tầng kiên cố, mỗi tầng lại có hàng rào sắt vây quanh. Tuy không có ai canh gác nhưng quả là không dễ để đột nhật. Hec-quyn đảo mắt một vòng, chàng như con cú vọ trong đêm không trăng, như con mèo hoang lúc nhập nhoạng tối, cả một khu nhà ở được chia làm nhiều ô vuông nhỏ, ô nào cũng giống hệt nhau. Hec-quyn nhìn khắp tầng 1. Áo giáp của nữ chiến binh K’Kinh treo ngổn ngang cùng những trang phục lạ mắt khác, tuy không diêm duá như đồ tế lễ của thầy cúng trong buôn, nhưng lại nhiều hình dáng khác nhau. Hec-quyn chỉ thấy lạ là nữ chiến binh K’Kinh lại mặc quần áo giáp ở bên trong thôi. Cả một dãy tầng 1 không thấy áo giáp da báo đâu cả. Hec-quyn nghĩ thầm “cũng phải thôi, bộ áo giáp đó qúy báu, nữ chiến binh K’Kinh cũng coi trọng như người buôn ta giữ chặt con dao, giữ chặt cái cung tên thôi”. Hec-quyn bắt đầu trèo lên tầng 2. Chàng nhẹ nhàng như con rắn hổ rình mồi, nhanh thoăn thoắt như con sóc chuyền cành, chẳng có gì cản được chàng. Tầng 2 cũng ko có áo giáp da báo gấm. Hec-quyn chưa nản chí. Hec-quyn lại tiếp tục lên tầng 3. Lần này Hec-quyn chút xíu nữa đụng độ với một nữ chiến binh K’Kinh. Cô gái đó vừa đem bỏ một đùm gì đó vào một cái gùi nhỏ như cái gùi mà người ở buôn Hec-quyn hay đeo khi lên rẫy. Cô gái đi vào phòng rồi, Hec-quyn liền chạy lại cái gùi nhỏ để kiểm tra. Toàn những thứ Hec-quyn chưa nhìn thấy bao giờ. Hec-quyn chợt nhận thấy có cả băng vết thương ở đây, vết máu đã khô lại. Hec-quyn thấy vậy thì chỉ muốn lao vào để đánh bại chiến binh K’Kinh đấy như già làng Khâu lắm, nhưng Hec-quyn tinh ranh đủ biết đây là trại huấn luyện của người K’Kinh rồi, chàng không thể hành động được. Hec-quyn đã có mặt trên tầng 5. Đôi mắt chàng như con chim ưng trên trời cao, như ánh nắng chiếu xuyên qua khe đá, Hec-quyn nhìn thấy ở cuối dãy tầng 5, một bộ áo giáp da báo gấm hiện hữu hiên ngang như thách thức chàng. Cái bụng Hec-quyn như muốn reo lên, Hec-quyn tiến sát đến. Trong căn phòng ngay cạnh đó, có tiếng vọng ra, của một nam một nữ, nhưng là tiếng K’Kinh. Hec-quyn không hiểu họ đang nói gì. Hec-quyn giật lấy bộ áo giáp da báo gấm, giắt gọn bên mình, chàng tò mò ghé mắt qua khe cửa hẹp. Nhưng tối quá, Hec-quyn chẳng nghe thấy gì, Hec-quyn chỉ nghe thấy những tiếng rên rỉ, những tiếng lạch bạch. Cái bụng Hec-quyn tự nhiên nóng lên, Hec-quyn ko muốn ở lại đây lâu hơn nữa. Chàng nhẹ nhàng tuột xuống, từng tầng, từng tầng một. Hec-quyn chạy như bay về buôn, con hoẵng con nai nhìn thấy chàng chạy qua thì cúi đầu xấu hổ, dòng suối thấy chàng chạy qua thì im tiếng róc rách. Hec-quyn trở về buôn, chàng đến thẳng nhà rông. Già làng Khâu đang nhả ra những làn khói xanh từ cái tẩu thuốc cũ kĩ của mình, nhìn thấy Hec-quyn mang bộ áo giáp da báo về, già làng Khâu kêu lên vui sướng: – Ơi Hec-quyn, hôm nay con chim K’Buoi đã đến đây hót líu lo, bếp lửa của nhà rông cũng reo từ sáng sớm, là cái bụng của già làng Khâu này đã muốn vui lắm rồi. Ta biết Hec-quyn sẽ làm tốt nhiệm vụ này mà. Giàng muốn thử thách đôi mắt và đôi chân của Hec-quyn, cái bụng của ta đã biết là Hec-quyn sẽ làm được mà. Già làng Khâu trao tẩu thuốc cho Hec-quyn, Hec-quyn hút lấy một hơi thật dài. Già làng Khâu trầm ngâm: – Ơi Hec-quyn, rồi sau này khắp Tây Nguyên sẽ nhớ đến những chiến công của Hec-quyn, người chiến binh huyền thoại của đỉnh Bích Tít kì vĩ, của dòng sông D’rông Nôn đỏ nặng phù sa. Giàng nói với ta, hạ nguồn sông D’rông Nôn có một bầy cá sấu vô cùng hung dữ. Hec-quyn hãy đến đó và đánh bại đàn cá sấu, đem lại sự bình yên cho dòng sông D’rông Nôn. Ta và buôn làng đợi chờ chiến thắng của Hec-quyn. Hãy dũng mãnh như con hổ con báo, và quả cảm như một chiến binh Đom Con. Hãy đi đi, Hec-quyn.Kì 5 1/2
Con sông D’rông Nôn bao đời nay bao bọc lấy Tây Nguyên như vòng tay của một thiếu nữ hay ghen ôm chặt lấy người mình yêu. Tháng 3, mùa xuân mang sự tươi mát trù phú cho chàng trai Tây Nguyên, thì dòng sông D’rông Nôn lại bóp nghẹt lấy người mình yêu, như không muốn để chàng ra đi tìm cô gái khác. Lũ tháng 3 trên sông D’rông Nôn lúc này vừa xiết vừa xói mạnh, đất Tây Nguyên bị dòng sông xé vụn, dòng phá đất, dòng khắc sâu hai bờ. Đến tháng 7, những cơn mưa mùa hè dữ dội là thế, nhưng dòng D’rông Nôn lại hiền hòa lặng lẽ, như cô thiếu nữ yêu chàng trai bằng cả tấm lòng mình, bồi đắp lại đầy đủ cho người mình yêu. Cứ thế, một năm hai mùa nước, sông D’rông Nôn trường tồn cùng đỉnh Bích Tít. Có một truyền thuyết khá hay, nhưng chỉ được các cô gái rỉ tai nhau: Vào tháng 3, chỉ cần tắm nước sông D’rông Nôn hàng ngày, là cơ thể lúc nào cũng rạo rực như con ngựa hoang, như nước sông D’rông Nôn lúc nào cũng chảy trong người, như thế mới giữ đc người mình yêu. Còn tháng 7, mang nước sông D’rông Nôn tắm cho chàng trai của mình, thì họ sẽ khoan khoái như con gà trống mới gáy, cứng cáp như cây măng đá trên núi tuyết. Con gái buôn làng Hec-quyn, ai ai cũng làm theo. Còn hiệu nghiệm thế nào, có lẽ chỉ các cô mới biết. Hec-quyn đã đến được bờ sông D’rông Nôn. Bây giờ đang là tháng 3, mùa nước mạnh nhất của con sông D’rông Nôn. Nước dòng sông đục ngầu, lại chảy xiết, bọt tung trắng xóa. Hec-quyn men theo bờ, xuôi xuống hạ nguồn. Càng ngày những ghềnh đá càng nhiều, báo hiệu sắp đến bãi đá Muông Đôk nổi tiếng lởm chởm, đã đập vụn không biết bao nhiêu thuyền bè mỗi khi xuôi đến đây, thoát khỏi dòng sông D’rông Nôn. Hec-quyn đã nhìn thấy một con cá sấu đang nằm thảnh thơi trên một ghềnh đá. Rồi một, hai, ba, … rất nhiều con cá sấu khác nữa. Chợt Hec-quyn còn nhìn thấy một cô gái. Cô đang ngồi bên bờ sông, đôi mắt tinh ranh như con sóc, nhưng lại buồn héo hon như ánh chiều tà. Hec-quyn kêu lớn: – Ơi cô gái lạ như con bê non lạc mẹ, hãy mau tránh xa nơi này. Cá sấu D’rông Nôn sẽ ăn thịt cô gái đó. Cô gái lạ như không nghe thấy gì, cô đứng dậy bước dần xuống dòng nước xiết. Hec-quyn còn chưa kịp kêu lên cảnh báo lần nữa thì cô gái đã bước thêm được hai bước. Dòng nước càng ngày càng mạnh lên. Cô gái đổ người xuống dòng nước xiết. Đàn cá sấu như được báo động có con mồi xuất hiện, chúng gầm ghè rồi cùng nhất loạt lao về phía cô gái. Hec-quyn tay nắm chặt mũi lao, nhảy từ trên bờ xuống. Chàng bám vào ghềnh đá để di chuyển nhanh hơn. Mũi lao trên tay chàng phóng xuống, đâm xuyên vào đầu con cá sấu gần nhất. Máu của nó hòa tan vào nước sông. Hec-quyn nhanh chóng đâm thêm được hai con cá sấu nữa. Chàng nhảy đến cạnh chỗ cô gái dại dột. Một tay chàng kéo cô gái lên và ôm chặt vào người, tay kia tiếp tục cầm mũi lao, như chiến binh Đom Con xông pha trong hang tối. Đàn cá sấu thấy đối thủ của chúng mạnh mẽ như vậy, nhưng cả bầy đàn cứ lớp trước lớp sau xông tới. Cả một khúc sông đỏ máu cá sấu. Rồi Hec-quyn cũng bị táp phải một cái vào bắp đùi.

Kì 5 2/2
Hec-quyn thấy cánh tay của mình nặng trĩu, đôi mắt của mình nhòe dần đi. Hec- quyn còn thấy như có hàng ngàn con ong con kiến đang ở trong đầu mình. Nhưng Hec-quyn chưa lùi bước. Hec-quyn tiếp tục đâm những mũi lao xuống đàn cá sấu đang vây quanh mình. Cô gái lạ vẫn bám chặt trên lưng Hec-quyn. Những giọt nước mắt của cô rơi xuống. Cô đang khóc vì sự dại dột của mình. Vòng tay của cô ôm xiết vào người Hec-quyn. Người Hec-quyn rung lên, Hec-quyn lại vừa đâm được một con cá sấu nữa. Nhưng đó là tất cả sức lực của Hec-quyn rồi. Hec-quyn đổ gục xuống như cây đại thụ bị sét đánh. Nước sông D’rông Nôn tràn vào mắt, vào mũi Hec-quyn. Hec-quyn lịm đi. Hec-quyn không biết mình đã ngất đi bao nhiêu lâu nữa. Hec-quyn thấy người mình nóng ran, phần thân dưới co giật liên hồi. Quang cảnh mờ ảo trước mắt Hec-quyn, hình như cô gái lạ đang cố gắng làm những hành động như thổi và hút ở bụng dưới của Hec-quyn. Chợt Hec-quyn rùng mình, Hec-quyn nghiến răng và nắm chặt nắm đấm lại, cảm giác như cơ thể vừa trải qua một cảm giác khó chịu dồn nén rồi bung ra như bông hoa Hô Ét nở lúc nửa đêm. Hec-quyn lại thiếp đi. Lần thứ 2 tỉnh lại, Hec-quyn còn cảm thấy mệt mỏi hơn. Hec-quyn nhìn thấy cô gái lạ đang ngồi lên trên người mình. Rồi cũng như lần trước, cảm giác khó chịu dồn nén cực điểm, sau đó là một khoảnh khắc thoải mái nhẹ nhõm khoan khoái vô cùng. Hec-quyn dần tỉnh táo hơn, đôi tay cũng không còn tê dại, đôi chân đã có thể đứng dậy, nhưng cô gái thì đã ngất xỉu đi mất rồi. Hec-quyn ngồi nghỉ một chút, Hec-quyn nhìn ra ghềnh đá Muông Đôk, xác những con sấu chết ngửa bụng trắng cả một khúc sông. Hec-quyn hiểu rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ của Giàng và già làng Khâu giao phó. Hec-quyn trở về buôn làng, và mang theo cả cô gái lạ về buôn. Hec-quyn đến thẳng nhà rộng gặp già làng Khâu. Hec-quyn biết cô gái lạ đã cứu sống mình, Hec-quyn chỉ quan tâm đến sinh mạng của cô ấy bây giờ thôi. Già làng Khâu ngồi giữa nhà rông cùng chiếc tẩu thuốc của mình như mọi khi. Vừa nhìn thấy cô gái mà Hec-quyn cõng trên vai, già làng Khâu đã hiểu chuyện: – Ơi Hec-quyn, cơn mưa nào đã cho Hec-quyn của ta gặp con gái của tộc trưởng tộc Săn Ợp vậy? Hec-quyn còn đang ngơ ngác vì câu hỏi của già làng Khâu, thì già làng Khâu đã cười lớn: – Ơi Hec-quyn, trên vai cô gái có xăm hình con bướm K’ Pho, là loài bướm đêm dữ tợn nhất của núi rừng Tây Nguyên ta. Đấy là dấu hiệu của bộ tộc Săn Ợp với sức mạnh của những nữ chiến binh hùng mạnh của núi rừng Tây Nguyên ta. Cô gái này có hình xăm cánh bướm K’ Pho ở cả hai vai, tức là cô ta là con gái của nữ tộc trưởng tộc Săn Ợp, mang họ Săn Ợp là họ mẹ. Hec-quyn kể lại mình chiến đấu với bầy cá sấu ra sao, bị thương và ngất đi như thế nào, rồi cô gái cứu sống mình ra sao. Già làng Khâu vuốt râu cười tủm tỉm: – Ơi Hec-quyn, vậy là Giàng không muốn Tây Nguyên ta mất đi một chiến binh như Hec-quyn, nên đã để cô gái này xuất hiện và cứu Hec-quyn. Kĩ thuật thổi tù và, cưỡi ngựa đẩy máu độc của tộc K’ Pho quả là kì diệu. Cô gái đó không làm sao đâu, cô ấy sẽ tỉnh lại ngay thôi. Già làng Khâu vừa nói xong thì cô gái mở mắt yếu ớt tỉnh dậy. Hec-quyn mừng quá lay cô gái và gọi: – Ơi cô gái, cái bụng của Hec-quyn ta biết ơn cô lắm. Hec-quyn muốn biết tên của cô để đáp ơn cho cô. Cô gái thều thào một tiếng rồi lại ngất đi: – Bít.
Kì 6.
Già làng Khâu hút một hơi thuốc dài, rồi lại nhìn thiếu nữ tộc Săn Ợp. Già làng Khâu bảo với Hec-quyn, tộc Săn Ợp chỉ gồm toàn đàn bà con gái, họ chỉ cần đàn ông để duy trì nòi giống. Tất cả các nữ chiến binh đều mang họ Săn Ợp, và quyền tộc trưởng sẽ đc lựa chọn cho con gái của tộc trưởng hiện tại, nếu không sẽ lựa chọn trong số các nữ binh khác. Người được chọn sẽ được xăm thêm một cánh bướm K’ Pho bên vai trái, như một sự khẳng định. Hec-quyn nhìn Săn Ợp Bít, cô gái đã cứu sống mình. Săn Ợp Bít như một cánh bướm K’ Pho dữ dội, bí ẩn nhưng cũng xinh như một cành lan rừng Hơ Le tươi thắm bên bờ suối. Già làng Khâu bảo Hec-quyn: – Ơi Hec-quyn, cái bụng của ta bảo rằng đôi mắt của Hec-quyn đang muốn đốt cháy bầu ngực của nữ chiến binh Săn Ợp, đôi tay của Hec-quyn như muốn kéo đôi chân của nữ chiến binh Săn Ợp, cái bụng của Hec-quyn ưng cô gái rồi phải không? Hec-quyn đặt hai tay vòng lên vai, già làng Khâu cười ha hả: – Ơi Hec-quyn, cơ bắp của Hec-quyn giữ được cô ấy, nhưng để cưới cô ấy làm vợ, Hec-quyn phải dũng mãnh và tài năng hơn nữa, như những chiến binh Đom Con huyền thoại nhất, còn biết sử dụng cả sấm sét, biết phóng điện đốt cháy quân thù. Già làng Khâu suy nghĩ điều gì đó rồi gật đầu bảo Hec-quyn: – Ơi Hec-quyn, Giàng nói với ta rằng, kì công thứ sáu mà Giàng muốn Hec-quyn thực hiện, là chèo thuyền vượt ghềnh đá Muông Đôk, vượt qua cả thác Sy Pút, rồi sẽ đến được vùng đất của tộc Săn Ợp. Đôi mắt của Hec-quyn vẫn còn nhiều điều muốn nói, nhưng không qua nổi làn khói thuốc của già làng Khâu: – Ơi Hec-quyn, nữ chiến binh Săn Ợp không chỉ thổi tù và giỏi, không chỉ cưỡi ngựa giỏi, mà họ còn rất giỏi một môn vật bí truyền. Hec-quyn muốn cưới nữ chiến binh Săn Ợp, thì phải thách đấu và vượt qua họ bằng chính môn vật đấy. Người Săn Ợp gọi môn vật đó là vật Gi Đooc. Chỉ cần không ai trong tộc Săn Ợp vật Gi Đooc thắng được Hec-quyn, thì Hec-quyn sẽ được cưới bất kì người con gái nào mà cái bụng Hec-quyn muốn. Đấy sẽ là kì công thứ bảy mà Giàng muốn Hec-quyn làm đó.

Kì 7
Hec-quyn đợi thiếu nữ Săn Ợp hồi phục sức khỏe, rồi hai người lại chuẩn bị lên đường. Mẹ của Hec-quyn thấy con trai mình đã biết chọn người con gái tài giỏi, biết chọn người vợ hiền dịu thì mừng lắm. Mẹ lại chuẩn bị cho Hec-quyn đầy đủ thức ăn và vật dụng. Hec-quyn và nàng Săn Ợp Bít cùng lên thuyền độc mộc, chèo từ thượng nguồn sông D’rông Nôn. Đang vào mùa nước mạnh, con sông D’rông Nôn như gầm gừ, muốn nuốt chửng con thuyền độc mộc. Hec-quyn đã làm chiếc thuyền độc mộc này từ gỗ cây Du Rêk cao nhất, to khỏe nhất, nên hai người cứ lướt băng băng trên dòng D’rông Nôn hùng vĩ mà chưa gặp khó khăn gì. Nàng Săn Ợp Bít đôi mắt đượm buồn như ánh mặt trời buổi hoàng hôn, nói với Hec-quyn: – Ơi chàng dũng sĩ tinh anh như con chim K’ Buôi bảo vệ tình nhân, phía trước là ghềnh đá Muông Đôk hờn dỗi, chưa biết nhường nhịn ai cả, chàng hãy cẩn thận. Hec-quyn đấm tay lên ngực như lời hứa bảo vệ cho nàng Săn Ợp Bít xinh đẹp. Ghềnh đá Muông Đôk dần hiện ra, nước sông chảy xiết xô vào ghềnh đá, bọt tung trắng xóa. Hec-quyn cõng nàng Săn Ợp Bít trên lưng, hai chân choãi ra, như móng vuốt loài mãnh thú bám chặt vào thuyền độc mộc, mái chèo trên tay Hec-quyn cũng làm từ gỗ cây Du Rêk chắc nịch, chàng chống mạnh xuống nước. Con thuyền như bị dòng nước xiết kết hợp với ghềnh đá bốc lên trên không trung, nhưng Hec-quyn vẫn vững vàng như đỉnh núi Bích Tít trường kì với Tây Nguyên. Con thuyền lại trượt qua nhiều ghềnh đá hiểm trở khác, bỗng nàng Săn Ợp Bít bảo Hec-quyn: – Ơi chàng dũng sĩ Hec-quyn, hãy bước lùi lại về giữa thuyền, để ta giúp chàng một tay. Hec-quyn bước lùi về giữa thuyền, nàng Săn Ợp Bít lập tức vòng người qua phía trước Hec-quyn, hai tay bám chắc vào cổ Hec-quyn, treo người trên mình chàng, rồi vận sức bám vào cổ Hec-quyn, đẩy cho cơ thể mình lên xuống nhịp nhàng. Sức nặng của cả hai đã tăng lên rõ rệt, con thuyền ngày một vững chãi vượt qua ghềnh đá, thác Sy Pút đã hiện ra trước mặt. Bất thình lình, có một khúc cây mắc kẹt trong ghềnh đá lâu ngày, con thuyền vượt qua khúc cây thì tròng trành, lại húc vào một tảng đá lớn, cả con thuyền bay vọt lên không trung. Hec- quyn vứt mái chèo đi, ôm chặt nàng Săn Ợp Bít, cả hai người rơi tự do xuống khoảng không phía trước thác Sy Pút.Kì 8
Con thuyền độc mộc làm từ cây Du Rêk rơi tự do xuốngkhoảng không trước mặt thác Sy Pút. Săn Ợp Bít ôm chặt lấy Hec-quyn. Nàng sợ.Nhưng cái ôm với cơ bắp của Hec-quyn làm nàng đỏ mặt, như hạt cây lan rừng HơLe sắp nảy mầm, như mặt trời vĩ đại rực lửa hoàng hôn. Lần đầu tiên nàng được cảmnhận cơ bắp của một chiến binh. Mẹ nàng, tộc trưởng Săn Ợp Pích, từng kể với nàng về cơ bắp của chiến binh Đom Con. Nàng không biếtso với Hec-quyn, thì cơ bắp của ai đẹp hơn, rắn chắc hơn. Nàng chỉ thấyHec-quyn như con sư tử đầu đàn, như con voi rừng dũng mãnh. Thác Sy Pút bỗng trởnên vô hình trước mặt nàng.”Ùm”. Sức nặng của cả con thuyền đánh xuốngmặt nước hồ, cột sóng cao vút, bọt tung trắng xóa. Săn Ợp Bít thấy trước mặtnhòe đi, rồi nước tràn vào mũi, vào tai nàng. Nàng ngất lịm đi.Hec-quyn thì không sao, chàng như con cá thần, nướccó mạnh đến đâu cũng chẳng làm khó được chàng cả. Con thuyền độc mộc vỡ tan,nhưng Hec-quyn đã kéo được Săn Ợp Bít vào bờ an toàn. Hec-quyn thấy nàng Săn ỢpBích mê sảng thì lo lắng lắm. Nhưng Hec-quyn chưa bao giờ cứu nữ chiến binh bịngộp nước bao giờ. Bỗng Săn Ợp Bích đưa tay chỉ vào bầu ngực mình, ra dấu choHec-quyn hãy ấn mạnh xuống. Hec-quyn không chậm trễ chút nào, chỉ đẩy một lúclà nàng Săn Ợp Bít đã tỉnh lại. Nàng thều thào nói:- Tộc Săn Ợp chúng tôi … vốn rất kị nước … tôiđã bị mất sức quá rồi ….Hec-quyn thấy nàng Săn Ợp Bít rũ xuống như cánh bướmK’ Pho mắc vào mạng nhện, như con chim K’ Buôi gặp mưa to gió lớn, chàng lo lắm.Nhưng rồi nàng Săn Ợp Bít nói luôn:- Ơi dũng sỹ Hec-quyn, hãy giúp tôi. Rồi tộc Săn Ợpchúng tôi sẽ không bao giờ quên ơn chàng. Trong lòng thác Sy Pút có một máng nướctừ hàng nghìn năm nay, là kết tinh của trời đất. Máng nước đó có một loại bùncó thể giúp người ta hồi phục sức lực. Nhưng bao lâu nay, chưa một ai đi xuyênqua thác Sy Pút để vét bùn trong máng đó cả. Ơi dũng sĩ Hec-quyn, nếu chàng làchiến binh đc Giàng lựa chọn, có lẽ chàng sẽ thực hiện được kì tích này.Kì 9
Hec-quyn để lại nàng Săn Ợp Bít nghỉ trên bờ, còn chàngbơi thẳng vào phía dưới lòng thác. Hec-quyn ngước nhìn lên, vách đá thẳng đứng,lại rêu phủ một lớp dày, nhưng đúng là phía lưng chừng vách núi có một hốc lớn.Có lẽ dòng thác dữ đã làm nhụt chí con người ngay từ cái nhìn đầu tiên, nên chẳngai dám nghĩ đến hốc bí mật này cả. Hec-quyn rút hai con dao găm của mình, rồi cứ thế chàng cắm vào vách đá tuần tự leo lên.Dòng nước lớn từ trên cao đổ xuống, có đoạn quật vào người chàng, cánh tay củaHec-quyn ngày một mỏi hơn, càng ngày việc leo thêm một sải tay càng khó hơn,nhưng Hec-quyn chưa nản chí. Thác Sy Pút như con quái vật gầm gừ muốn thổi bayHec-quyn, còn Hec-quyn cứ như con cá thần vượt ghềnh đá, chàng lừ lừ tiến lên từngđoạn từng đoạn một. Nước xối vào miệng, vào mũi chàng lạnh buốt óc, nhưngHec-quyn không sợ. Rồi Hec-quyn cũng bám được vào miệng hốc đá. Cơ thểchàng rã rời, cái chân cái tay không còn muốn nghe lời nữa. Nhưng nghĩ đến nàngSăn Ợp Bít đang thoi thóp ở dưới kia, sức lực chàng lại hồi lại tràn trề. Trướcmặt Hec-quyn, một máng nước lớn với thứ nước sình trong suốt chứ không phải làbùn tanh. Hec-quyn đưa tay vào gợn lớp sình lên, nhưng kì lạ thay, lớp sình óngánh đầy trong tay chàng, khi rút tay lên thì chỉ đủ ướt tay, chứ chẳng thể mangvề được. Hec-quyn lấy ống nước mang bên hông để hớt sình, nhưng còn tệ hơn, cảmột ống đầy sình khi bỏ ra ngoài thì chẳng còn chút nào nữa.Hec-quyn nhặt một mảnh đá có lòng trũng để hớt ra,kết quả cũng tương tự. Hec-quyn rối trí lắm, chàng quỳ xuống cầu xin Giàng chỉcho chàng cách lấy được chất nước sình kì diệu kia. Chợt trong bụng Hec-quynnhư có vầng trăng rằm chiếu sáng, như nắng mặt trời ban mai chói lọi, Hec-quynđã hiểu ra mọi việc. Hec-quyn quỳ xuống cạnh máng nước, chàng vục mồm xuống hớpchất sình trong suốt óng ánh vào miệng, tức thì lần này giữ được nguyên vẹn.Hóa ra dùng tay không vét sình của máng nước trong lòng thác Sy Pút là chưa đủ,phải dùng miệng nữa. Hec-quyn lấy đủ sình vào ống nước, chàng toan quayra để nhảy xuống thì chợt nhìn thấy một bụi lan rừng Hơ Le rất đặc biệt …

Kì 10
Lan rừng Hơ Le là một loài lan đặc biệt. Chúng có thể sống ở mọi điều kiện, mọi vị trí, chỉ cần hạt giống của nó đã nảy mầm ở đó. Chúng có thể mọc được ở vách núi Bích Tít băng tuyết, ở sâu thẳm dưới đáy hồ Bối Him huyền bí, ở cả những nơi khắc nghiệt nhất. Nhưng mẹ thiên nhiên chẳng ưu ái riêng một giống loài nào cả. Lan rừng Hơ Le tuy là một loài lan có sức sống mãnh liệt như vậy, nhưng để duy trì nòi giống, lan rừng Hơ Le phải trải qua một quá trình khắc nghiệt. Một năm chúng chỉ ra hoa một lần, và mười năm đơm hoa, thì hoa của nó mới kết hạt một lần. Thế nhưng đó cũng chưa phải là đã xong, hạt của lan rừng Hơ Le có màu hồng nhạt, và chỉ số cực hiếm những hạt có màu đỏ đậm mới có thể giúp lan rừng Hơ Le duy trì nòi giống. Người Tây Nguyên trải qua hàng nghìn năm lịch sử, đã biết rằng những hạt lan rừng Hơ Le màu đỏ quý hiếm đến nhường nào. Khi đi rừng, đi rẫy, nếu gặp được hạt lan màu đỏ, họ luôn cẩn thận mang về, và sau đó trồng chúng ở bất cứ nơi nào họ thích. Trước mặt Hec-quyn đang là một bụi lan rừng Hơ Le, và kì lạ là tất cả các hạt của nó đều có màu đỏ. Hec-quyn nhớ lại lời kể của mẹ, đó là cây lan rừng Hơ Le trong truyền thuyết, và chưa ai tìm ra nó cả, tất cả chỉ là lời đồn đại thôi. Cái bụng Hec-quyn vui lắm, số hạt màu đỏ trên bụi lan rừng Hơ Le nhiều lắm, Hec-quyn đếm không hết, Hec-quyn chỉ muốn chạy về báo tin vui cho mẹ và già làng Khâu thôi. Hec-quyn bứt lấy một nắm hạt đỏ, cho vào túi của mình, chỉ cần một nắm này thôi là mọi người sẽ tin lời chàng. Hec-quyn trở xuống phía dưới, nơi nàng Săn Ợp Bít đang chờ đợi nước sình trong lòng thác Sy Pút mà chàng đã mưu trí lấy được. Đúng như lời Săn Ợp Bít nói, chỉ uống một ngụm nước sình, nàng đã dần khỏe lại. Nàng uống hết nửa ống nước, tay nàng đã giương được cánh cung, chân nàng đã bám được vào vách đá. Nàng uống hết ống nước, thì nàng có thể nhổ được cây gỗ lớn, chân nào có thể đẩy được tảng đá lớn. Nàng bảo với Hec-quyn: – Ơi chàng dũng sĩ Hec-quyn, ơn này của chàng Săn Ợp Bít sẽ nhớ mãi, nhớ như cánh bướm K’ Pho mãi in trên vai Săn Ợp Bít, như miếng vật Gi Đooc đi cùng Săn Ợp Bít vào cả giấc ngủ. Ơi chàng dũng sĩ Hec-quyn, hãy nói điều mà đôi mắt chàng muốn nhìn thấy, đôi tai chàng muốn nghe thấy, Săn Ợp Bít sẽ giúp đỡ chàng. Hec-quyn đấm tay xuống phía dưới bụng dưới, đây là nghi thức của người chiến binh cho biết rằng họ không cần điều gì cả, họ chỉ làm những điều cao quý vì họ là chiến binh. Hec-quyn cũng kể lại cho nàng Săn Ợp Bít về bụi lan rừng Hơ Le trong truyền thuyết mà chàng đã may mắn tìm được. Săn Ợp Bít reo lên: – Ơi chàng dũng sĩ Hec-quyn, có lẽ đây chính là ý của Giàng. Việc lấy bùn ở máng nước trong lòng thác Sy Pút, và việc chàng gặp bụi lan rừng Hơ Le trong truyền thuyết, đều là việc chưa một chiến binh nào làm được, kể cả những chiến binh Đom Con biết phóng ra sấm sét. Đây chính là hai kì công hiển hách của chàng rồi đó Hec-quyn. Hec-quyn ngẩn ra, rồi cái bụng của chàng đã hiểu, tại sao già làng Khâu lại nói với chàng rằng việc vượt qua ghềnh đá Muông Đôk và học thế vật Gi Đooc là kì công thứ sáu và thứ bảy của chàng, vậy hai việc chàng vừa làm được, cũng là hai kì công rồi. Cái bụng của Hec-quyn mừng lắm, vậy là 12 kì công của Giàng giao phó, Hec-quyn đã làm được một nửa rồi. Hec-quyn lập tức giục nàng Săn Ợp Bít chuẩn bị lên đường, đi về phía cư ngụ của tộc Săn Ợp.
Kì 11
Hec-quyn cùng nàng Săn Ợp Bít lên đường, băng đèo vượt suối, đi mãi đi mãi. Con chim K’ Buôi đậu trên cây Du Rêk gặp hai người thì ngừng hót, con bướm K’ Pho hút mật nhành lan rừng Hơ Le gặp hai người thì ngừng đập cánh. Cứ thế, vào buổi chiều nọ, Hec-quyn và nàng Săn Ợp Bít đã trở về buôn làng của tộc Săn Ợp. Tin nàng Săn Ợp Bít, con gái của nữ tộc trưởng tài ba Săn Ợp Pích đã trở về, cùng với một chàng chiến binh cơ bắp cuồn cuộn như nước sông D’ rông Nôn mùa lũ, vững chắc như đỉnh Bích Tít ngàn năm, làm cả buôn rộn ràng như ngày hội. Tộc Săn Ợp có lẽ là một bộ tộc kì lạ nhất trên đời. Nếu một nữ chiến binh sinh hạ con trai, chú bé đó sẽ được thả trôi trên dòng D’ rông Nôn, xuôi xuống tận hạ nguồn và để con thác dữ Sy Pút quyết định số phận của chú bé đó. Người nữ chiến binh tộc Săn Ợp nếu chỉ sinh hạ toàn con trai, thì sẽ rất xấu hổ với tộc trưởng và các tộc viên, ngược lại, nếu chỉ sinh hạ toàn con gái, họ sẽ được trọng dụng và có tiếng nói trong bộ tộc. Đàn ông lạ mặt nếu đi lạc vào vùng đất của bộ tộc, sẽ bị hành hạ cho đến chết. Tuy nhiên, nếu con của anh ta sau này là con gái, thì sẽ được ưu ái hơn những đứa bé gái khác, nhược bằng không, họ sẽ giết chết bé trai mới chào đời. Hec-quyn lần này đến tộc Săn Ợp vừa theo lời mời của nàng Săn Ợp, vừa là người cứu mạng con gái của tộc trưởng, nên chàng được mời chào như một người khách quý. Các cô thiếu nữ của tộc Săn Ợp vây quanh lấy chàng, như cơn gió mùa xuân chạy nhảy trên bãi cỏ non, như giọt nắng mùa hạ tí tách trên chồi lá, nhưng họ gặp phải ánh mắt nghiêm khắc của nàng Săn Ợp Bít, nên các cô còn dè chừng nhiều lắm. Bữa tiệc cám ơn do tộc trưởng Săn Ợp Pích cử hành theo nghi lễ cao nhất của tộc Săn Ợp diễn ra đầm ấm, nhẹ nhàng. Tộc trưởng Săn Ợp Pích muốn thưởng cho chàng bất cứ thứ gì chàng muốn, bất cứ cô gái nào chàng muốn cưới làm vợ. Hec-quyn lại đấm tay xuống dưới bụng dưới như tỏ rõ ý chí chiến binh, rằng họ làm việc tốt mà không cần báo ơn. Tộc trưởng Săn Ợp Pích không vui, tộc trưởng Săn Ợp Pích nói Hec-quyn không coi trọng lòng biết ơn của người Săn Ợp, nói Hec-quyn coi thường tộc Săn Ợp. Hec-quyn nghe thấy vậy thì sợ lắm, cái bụng của Hec-quyn không biết nói dối, cái bụng của Hec-quyn không muốn làm các nữ chiến binh tộc Săn Ợp buồn. Hec-quyn nói với tộc trưởng Săn Ợp Pích rằng chàng muốn học thế vật Gi Đooc của tộc Săn Ợp, để còn có thể mạnh mẽ hơn, còn trèo lên đỉnh Bích Tít cao vời vợi hái hoa Nhũ bất tử, còn lặn xuống đáy hồ Bối Him sâu thẳm để chạm tay vào tảng đá Gi truyền thuyết, có như vậy thì chàng mới trở thành một chiến binh Đom Con vĩ đại được. Tộc trưởng Săn Ợp Pích nghe mong muốn của Hec-quyn thì cái bụng không ưng lắm đâu, tộc trưởng Săn Ợp Pích nói với Hec-quyn rằng cả tộc trưởng Săn Ợp Pích và Hec-quyn sẽ cùng suy nghĩ. Tộc trưởng bảo với các nữ chiến binh tộc Săn Ợp sẽ cùng nhau dạy Hec-quyn vật Gi Đooc, để xem Hec-quyn có học được không. Hôm ấy, Hec-quyn say mê học vật Gi Đooc đến sáng, cho đến lúc ban mai chiếu những tia nắng đầu tiên, thì Hec-quyn mỏi rã rời chân tay, chàng ngã vật ra và ngủ thiếp đi đến tận ngày hôm sau mới tỉnh dậy.Kì 12
Hec-quyn tỉnh dậy đã thấy rất nhiều thiếu nữ vây quanh chàng. Hec-quyn biết là các nữ chiến binh tộc Săn Ợp lo lắng cho chàng và túc trực ngày đêm chăm sóc cho chàng. Hec-quyn cảm động lắm, mệt mỏi trong người Hec-quyn cũng không còn nữa. Hec-quyn nói muốn đi gặp tộc trưởng Săn Ợp Pích. Các nữ binh tộc Săn Ợp cũng bảo là tộc trưởng Săn Ợp Pích và nàng Săn Ợp Bít cũng đang mong chờ chàng. Tộc trưởng Săn Ợp Pích thấy Hec-quyn đã khỏe mạnh và vào gặp thì mừng lắm. Tộc trưởng Săn Ợp Pích nói với Hec-quyn: – Ơi Hec-quyn, ta đã tin Hec-quyn đúng là chiến binh của Giàng rồi. Giàng đã ban cho người Săn Ợp môn vật Gi Đooc, Hec-quyn là chiến binh của Giàng, Hec-quyn sẽ được học vật Gi Đooc của tộc Săn Ợp chúng ta. Ơi Hec-quyn, ta sẽ gả con gái của ta là nàng Săn Ợp Bít đẹp như nhành lan rừng Hơ Le bên dòng suối, trong trẻo như tiếng chim K’ Buôi hót líu lo, cái bụng của Hec-quyn có ưng với quà tặng của ta không. Hec-quyn không giấu nổi vui mừng: – Cái bụng của Hec-quyn đã ưng nàng Săn Ợp Bít ngay từ lần đầu được nàng chữa bệnh cho, Hec-quyn mong được lấy làm nàng vợ như dòng sông D’ rông Nôn lúc nào cũng chảy xiết, dữ dội như thác Sy Pút tuôn trào. Tộc trưởng Săn Ợp Pích hài lòng lắm: – Ơi Hec-quyn, việc dạy cho Hec-quyn vật Gi Đooc và gả con gái ta cho Hec-quyn đều là hai việc rất trọng đại. Ta muốn Hec-quyn hãy thực hiện giúp ta ba yêu cầu, như một món quà để xin hỏi cưới nàng Săn Ợp Bít của ta. Hec-quyn quỳ xuống, sẵn sàng lắng nghe yêu cầu của tộc trưởng Săn Ợp Pích. Tộc trưởng Săn Ợp Pích chậm rãi: – Người K’ Kinh dưới xuôi độc ác và tàn bạo, đã nhiều lần đến những vùng lãnh địa thiêng liêng của tộc Săn Ợp quấy nhiễu. Các nữ chiến binh tộc Săn Ợp tuy dũng mãnh, tài ba, nhưng không thể nào chống lại được người K’ Kinh, vì họ quá đông và hung hãn. Hơn nữa, họ còn sự trợ giúp từ những con quái thú rất kinh khủng. Họ nuôi một con voi mặc áo giáp sắt, đặt tên nó là Coong Noong. Con voi sắt Coong Noong hung dữ tàn bạo là thế, nó lại có thêm hai đứa con trợ giúp, một là con D’ Ngang, hai là con D’ Doc. Ba mẹ con voi sắt hoành hành, các chiến binh tộc Săn Ợp không đánh bại được nó. Ba mẹ con chúng hay tập trung ở bìa rừng. Hec-quyn hãy giúp chúng tôi tiêu diệt ba mẹ con voi sắt quái ác đó, đó là yêu cầu đầu tiên của chúng tôi.Kì 13
Theo chỉ dẫn của tộc trưởng Săn Ợp Pichs, Hec-quyn đã đến được bìa rừng. Từ xa, Hec-quyn đã nghe thấy tiếng gầm gừ của ba mẹ con voi Coong Noong. Hec-quyn cẩn thận theo dõi. Cả ba con voi đều có người K’ Kinh điều khiển. Hec-quyn không biết ba người K’ Kinh đang nói điều gì, chỉ thấy hai người K’ Kinh đang cưỡi hai con voi D’ Ngang và D’ Doc bỗng điều khiển chúng gầm gừ dữ tợn hơn, cả hai con đều muốn lao về trước, chúng đi vòng quanh rất nhiều vòng mà không con nào chịu nhường con nào. Hec-quyn nắm chặt cây búa trong tay, chàng nhìn thấy voi mẹ Coong Noong đứng yên từ nãy tới giờ, Hec-quyn nhẹ nhàng trườn xuống cạnh sườn nó, rồi chàng lấy hết sức bình sinh giáng một búa vào đầu nó. Bị đau, voi mẹ Coong Noong rống lên, tiếng gào làm Hec-quyn giật mình, chàng ngã ngửa ra đằng sau. Hai con voi con D’ Ngang và D’ Doc thấy mẹ mình bị tấn công thì ngừng chơi đùa, quay đầu lao về phía Hec-quyn. Tiếng người K’ Kinh lí lố, Hec-quyn không hiểu. Nhưng Hec-quyn thấy họ đang tức giận lắm. Con voi D’ Ngang lao đến cứu mẹ mình trước tiên, nó như muốn húc chết Hec-quyn. Hec-quyn nhảy thật cao để tránh, rồi chàng ôm chặt lấy cổ nó. Sức nóng từ người con voi D’ Ngang tỏa ra làm Hec-quyn thấy bỏng rát cả cơ thể, nhưng chàng không lỏng tay một tí nào. Hec-quyn thẳng tay giã búa xuống đầu nó, nhát sau lại mạnh hơn nhát trước, đến nhát thứ mười thì con D’ Ngang im dần và không còn kêu nữa. Người K’ Kinh điều khiển nó sợ quá, nhảy xuống đất và chạy ra khỏi rừng. Hec-quyn giết được con D’ Ngang rồi, chàng lao về phía voi mẹ Coong Noong. Con voi mẹ nặng nề không kịp lùi lại, Hec-quyn uyển chuyển như dòng suối len lỏi khắp rừng, mềm mại như bông hoa đu đưa theo gió, nhưng cũng đầy sức mạnh như thác đổ trên núi cao. Hec-quyn giáng những búa rất mạnh vào sườn, vào đầu, vào cả thân hình ục ịch của nó. Cái bụng của Hec-quyn không nghĩ rằng ba mẹ con voi Coong Noong lại bị chàng tấn công dễ dàng như thế, người K’ Kinh đang điều khiển con voi mẹ Coong Noong cũng sợ quá mà chạy trốn thật nhanh. Lúc này chỉ còn lại con voi D’ Doc thôi. Hec-quyn càng đánh càng hăng, chàng quại một búa xuống thẳng đầu con D’ Doc. Người cưỡi nó cũng giống hai người trước, vừa bỏ chạy vừa la lên: – Đù mẹ thằng điên, đù mẹ thằng điên … Hec-quyn chẳng hiểu những người K’ Kinh nói gì. Chỉ còn lại một mình với ba con voi đang thoi thóp, Hec-quyn lại xách búa lên. Phải mất gần nửa ngày Hec-quyn mới làm cho cả ba con voi thịt nát xương tan. Hec-quyn ngồi nghỉ một chút rồi quay trở về tộc Săn Ợp báo tin. Tin Hec-quyn giành chiến thắng trở về làm tộc trưởng Săn Ợp Pích vui lắm. Tộc trưởng Săn Ợp Pích sai một nhóm nữ chiến binh đi đến nơi giao chiến của Hec-quyn và ba mẹ con voi Coong Noong để thu dọn chiến lợi phẩm, sau đó bà nói với Hec-quyn: – Ơi Hec-quyn, việc thứ 2 ta yêu cầu Hec-quyn sẽ khó khăn hơn. Trong hang đá ở giữa rừng, có một con mãng xà lửa, toàn thân có màu đỏ, lại chỉ có một mắt, tên của nó là Đích Hét. Nó thường xuyên vào các buôn làng của Tây Nguyên ta để bắt người và lợn gà. Hec-quyn hãy đi giết nó và mang đầu mãng xà Đích Hét về đây cho ta.

Kì 14
Hec-quyn tìm đến cửa hang của con mãng xà Đích Hét. Cửa hang hình tam giác và khá hẹp. Hec-quyn ném một viên đá vào, tiếng vọng một lúc sau mới vọng về. Hang sâu lắm. Hec-quyn mang một bó đuốc thật to. Càng tiến vào sâu, mùi ẩm ướt và khí nóng càng nhiều, mồ hôi Hec-quyn toát ra như tắm. Ngọn đuốc trên tay Hec-quyn càng rực cháy hơn, tàn nhanh hơn. Con mãng xà Đích Hét ngày một gần Hec-quyn hơn.
Phát hiện ra người lạ, con mãng xà “phì, phì” từng tiếng nhức óc. Rồi nó bắt đầu tiến ra. Hec-quyn thấy đất dưới chân mình rung chuyển. Hec-quyn nhanh chóng trèo lên ẩn nấp ở một hốc đá. Con mãng xà Đích Hét đã bò ra rồi.
Toàn thân con mãng xà Đích Hét xù xì, ẩm một màu đất bụi. Nhưng khi con mãng xà kêu những tiếng “phì, phì” thì đầu nó nhô về phía trước, hóa ra phần thân màu đất bụi của nó chỉ là một lớp vỏ bao ngoài, chứ thực ra thân của nó màu đỏ lửa. Cứ mỗi khi cái đầu của nó tiến về phía trước, thì phần thân đỏ lửa đó được kéo ra theo, kèm theo lượng nhiệt vô cùng lớn, đất đá trong hang như bị nung nóng vậy.
Hec-quyn nắm chặt hai con dao găm trong tay. Con mãng xà lúc này ở ngay phía dưới chỗ nấp của chàng. Hec-quyn lấy hết sức bình sinh nhảy xuống và cắm hai con dao găm vào thân hình con mãng xà. Chàng vận sức xoay con dao thành nhiều đường, rạch thêm nhiều đường trên thân hình nó. Bị đau, con mãng xà lồng lên. Đất đá trong hang hất tung lên, Hec-quyn còn bị những mảng đá núi vỡ rơi vào người. Nhưng chàng không buông tha con mãng xà, chàng tiếp tục rạch những đường dài thật dài trên mình con mãng xà. Máu của con mãng xà thấm ướt người chàng, tóc chàng, khố của chàng.
Hec-quyn tận dụng địa hình hẹp trong hang, nhân lúc con mãng xà đang quằn quại vì đau đớn, chàng chạy vì phía đầu của nó. Nhằm đúng lúc nó há miệng, chàng nhảy vào bên trong miệng nó. Hec-quyn bẻ từng chiếc răng, cắt lưỡi, và rạch những đường sâu xuống bụng nó. Con mãng xà giãy lên yếu ớt rồi lịm dần đi.
Hec-quyn kéo con mãng xà Đích Hét ra khỏi miệng hang. Chao ôi, con mãng xà dài như dòng D’rông Nôn mùa lũ, to chắc như cây cổ thụ Du Rêk cao nhất. Hec-quyn phải mất nửa ngày mới kéo về đến tộc Săn Ợp. Tộc trưởng Săn Ợp Pích hài lòng lắm, nhưng bà vẫn chưa quên yêu cầu thứ ba dành cho Hec-quyn:
– Ơi Hec-quyn, tộc Săn Ợp chúng ta ngoài săn bắt thú rừng, còn trồng cây Nooc Xọ như một loại lương thực chính, như người K’ Kinh ăn cây lúa cây ngô. Ơi Hec-quyn, khi con bướm K’ Pho đóng kén, là báo hiệu mùa cây Nooc Xọ thu hoạch được. Hec-quyn hãy giúp người Săn Ợp chúng tôi thu hoạch vườn Nooc Xọ ở phía Tây buôn làng.
Xong rồi tộc trưởng Săn Ợp Pích hát khe khẽ một khúc ca:
“Mặt trời mọcMặt trời lặnTay em người chiến binh Săn ỢpVuốt quả Nooc XọNhư tình em trao anhƠi dòng nhựa trắngNhư tình anh trao em…”Kì 15
Hec-quyn được nàng Săn Ợp Bít và các thiếu nữ tộc Săn Ợp đưa ra vườn cây Nooc Xọ của người Săn Ợp. Một màu đỏ tía bát ngát trước mắt chàng, vườn Nooc Xọ rộng quá, đàn chim K’Buôi bay bẩy ngày bẩy đêm có lẽ cũng chưa hết được. Hec-quyn buồn lắm. Hec-quyn không sợ mãnh thú, không sợ hiểm nghèo, nhưng Hec-quyn không giỏi việc hái lượm. Đôi tay của Hec-quyn chỉ quen phi ngọn giáo, chứ không quen hái quả, đôi vai của Hec-quyn chỉ quen đeo cung tên, chứ không thích đeo gùi hái.
Cây Nooc Xọ là một loài lương thực chính của người Săn Ợp, cây chỉ cao tầm một gang tay, quả liền thân màu đỏ tía, sát gốc là hai lá cuộn lại thành khối tròn nhỏ. Cây Nooc Xọ có một bộ rễ chùm màu đen, khi trời lạnh, bộ rễ xù lên ủ ấm cho cả cây. Người Săn Ợp trồng cây Nooc Xọ thành từng vườn rất lớn, thường thì từ khi gieo hạt, phải khoảng mười ba mười bốn năm sau cây Nooc Xọ bắt đầu cho thu hoạch. Kì diệu ở chỗ là từ lúc này cây Nooc Xọ có thể cho thu hoạch liên tục, cứ sau 20, 30 phút lại có thể thu hoạch tiếp được. Tuy nhiên, người Săn Ợp chỉ thu hoạch một gốc khoảng mười lần một ngày. Nhựa cây Nooc Xọ thu hoạch được người Săn Ợp uống trực tiếp thay nước giải khát, hoạch nấu thành cháo dinh dưỡng, đồ xôi, làm gỏi ăn với các loại rau sống, làm nước chấm. Sau này, nhiều phụ nữ Săn Ợp còn dùng nhựa cây Nooc Xọ để đắp mặt, để tắm làm đẹp da, cá biệt còn có người dùng làm keo dính để dán các thứ đồ nhỏ gọn.
Những người Săn Ợp đầu tiên sinh ra, đã thấy cây Nooc Xọ lớn trước mình rồi. Cây Nooc Xọ nuôi người Săn Ợp, đời đời kiếp kiếp người. Thiếu nữ Săn Ợp lớn lên phải có mùi nhựa cây Nooc Xọ ám vào tay, mới gọi là trưởng thành được. Nàng Săn Ợp Bít cũng vậy. Trong buôn làng, nàng Săn Ợp Bít là người thu hoạch cây Nooc Xọ nhanh nhất, khéo nhất, và được nhiều nhựa nhất. Đôi tay nàng êm dịu như làn gió mát, khéo léo như con suối nhỏ vậy. Nàng Săn Ợp Bít đến gần Hec-quyn và bảo:
– Ơi chàng dũng sĩ Hec-quyn, con tim của Săn Ợp Bít chỉ có chàng, đôi mắt của Săn Ợp Bít chỉ nhìn thấy chàng. Người thiếu nữ Săn Ợp chỉ biết gửi tình cảm của mình qua câu hát, qua điệu múa. Ơi chàng dũng sĩ Hec-quyn, Săn Ợp Bít sẽ cùng chàng vượt qua khó khăn này.
Nói rồi Săn Ợp Bít phẩy tay, các cô gái Săn Ợp đằng sau nàng cùng tiến lên. Các cô mỗi người một tay, những quả Nooc Xọ căng mọng là thế, chẳng mấy chốc bị vắt hết nhựa, đã héo rũ sang một bên. Hec-quyn ngỡ ngàng lắm. Tiếng ca hái quả Nooc Xọ ngân nga trong gió. Nhiệm vụ lần này của Hec-quyn đã hoàn thành.
Hec-quyn cùng nàng Săn Ợp Bít trở về báo công. Tộc trưởng Săn Ợp Pít đã đồng ý cho hai người nên vợ nên chồng, lại dạy cho Hec-quyn môn vật Gi Đooc. Buôn làng mở hội một tuần liền. Sau đó, Hec-quyn đưa nàng Săn Ợp Bít về buôn làng của mình, ra mắt già làng Khâu.

Kì 16
Hec-quyn trở về buôn làng, đưa nàng Săn Ợp Bít tới ra mắt già làng Khâu. Già làng Khâu mừng lắm, già làng Khâu tạ ơn Giàng đã ban cho buôn làng mình thêm một người nữ chiến binh vĩ đại nữa.
Hec-quyn cùng nàng Săn Ợp Bít diễn lại thế vật Gi Đooc cho mọi người trong làng cùng xem. Cái bụng mọi người ai cũng thích cũng ưng, một người học, hai người biết, cứ thế một tuần liền, khắp buôn làng rộn rã tiếng vật Gi Đooc.
Một hôm, già làng Khâu cho gọi Hec-quyn đến. Già làng Khâu đưa tẩu thuốc cho Hec-quyn hút rồi già làng Khâu bảo:
– Ơi Hec-quyn dũng mãnh như con hổ con bảo, khỏe mạnh như con trâu con bò, ta đã nghe Săn Ợp Bít tươi thắm kể về những chiến công của Hec-quyn. Giàng bảo với ta thế là cái thằng Hec-quyn đã làm được mười kì công mà khắp Tây Nguyên chẳng có ai làm nổi. Giàng bảo ta là chỉ còn hai chiến công nữa thôi là Hec-quyn sẽ làm chiến binh của Giàng, chiến binh vĩ đại nhất Tây Nguyên này.
Già làng Khâu hút thuốc tiếp rồi nói:
– Ơi Hec-quyn, hồ Bối Him cách buôn làng chúng ta không xa, nhưng chẳng ai dám tới đấy một mình cả. Nước hồ Bối Him độc lắm, đến cả muông thú cũng không uống được nước hồ Bối Him. Nhưng chiến binh của Giàng thì không ngại nước hồ Bối Him. Dưới đáy hồ Bối Him có tảng đá Gi trong truyền thuyết, từ ngày già làng Khâu còn bé như con chim K’ Buôi chưa biết nhào lộn, già làng Khâu đã nghe chuyện về tảng đá Gi rồi. Chỉ có chiến binh của Giàng chạm vào tảng đá Gi, thì mới làm nước hồ không còn độc nữa, muông thú và người Tây Nguyên có thể uống được nước hồ rồi.
Hec-quyn lại lên đường. Hồ Bối Him không rộng như hồ Cạt Và, cũng không đẹp như hồ K’ Rộng Nao, nhưng nước hồ Bối Him thì độc lắm. Cây cổ thụ không dám hút mạch nước ở hồ, con mãnh thú không dám tắm nước hồ. Nước hồ không vẩn đục, nhưng cái mùi của hồ thì ngột ngạt lắm. Cả một vùng quanh hồ, chẳng ai sống được.
Hec-quyn dùng bộ áo giáp da báo gấm đã từng thu thập trước đây, nai nịt chặt chẽ. Mắt Hec-quyn, tai Hec-quyn, mũi Hec-quyn được bịt kín. Cái miệng Hec-quyn mím chặt để nước hồ Bối Him không tràn vào. Hec-quyn bắt đầu lặn xuống hồ, nước hồ lúc nóng lúc lạnh, lúc dâng lên lúc hạ xuống, như đang trêu đùa Hec-quyn vậy. Có lúc Hec-quyn như cảm thấy dòng nước rẽ ra để đưa chàng tới gần tảng đá Gi, nhưng khi chàng sắp chạm vào được, thì nước hồ như đầy lên gấp bội, đẩy chàng ra xa.Kì 17
Hec-quyn bắt đầu cảm thấy áp lực ngày một lớn hơn. Cánh tay của Hec-quyn thấy mỏi, toàn thân của Hec-quyn thấy căng cứng. Hec-quyn đành phải ngoi lên bờ. Chàng bỏ áo giáp da báo gấm ra vì nó ngấm nước hồ Bối Him nên đã nặng hơn rất nhiều. Hec-quyn nhớ lại vị trí của hòn đá Gi. Chàng hít một hơi thật dài, nín thở và lại tiếp tục lặn xuống.
Thêm vài lần lấy đà như thế nữa, nhưng Hec-quyn vẫn chưa chạm được vào tảng đá Gi. Nước hồ Bối Him tràn vào mắt, vào mũi, vào miệng chàng. Trong đầu Hec-quyn cảm thấy như có hàng ngàn con ong con kiến hoạt động vậy. Mắt chàng nhòe đi, tai chàng ù đi, còn miệng chàng thì mặn chát. Hec-quyn lại phải ngoi lên bờ.
Hec-quyn nhớ lại lời của già làng Khâu, “Nước hồ Bối Him không biết lấy mạng con người, nước hồ Bối Him chỉ buồn khi con người cứ quay lưng lại với nó. Bối Him là tên người con gái đẹp nhưng lại bị người mình yêu xa lánh chỉ vì chàng trai không dám vượt qua những giới hạn của sức chịu đựng, người con trai ấy đã bỏ đi, để lại nàng Bối Him khóc những giọt nước mắt như giọt sương sa. Nàng Bối Him không chịu được cô đơn, mặt trời đốt cháy những dằn vặt của nàng thành lửa hận thù không thể dập tắt. Nàng Bối Him đã tìm gặp người mình yêu, giữ chặt tình yêu của mình mãi mãi. Chàng trai ấy đã chết trong vòng tay của nàng Bối Him, cái chết nhẹ nhàng lắm, chỉ đủ làm giọt nắng vỡ tan, làm tiếng mưa đứt đoạn thôi. Người K’ Kinh khi muốn nói về một chiến binh biết hối hận vì những gì mình đã làm, hay khi muốn một cuộc sống yên bình, họ hay dùng câu nói “úp mặt vào sông quê”, ấy thì người Tây Nguyên ta nói “úp mặt vào hồ Bối Him” cũng là ý như vậy.”
Hec-quyn chợt hiểu ra tất cả. Chàng nhìn xuống đáy hồ, hòn đá Gi vẫn nằm đó, gần thật gần. Hec-quyn đi chậm rãi xuống mặt nước xanh trong, để cơ thể chàng hòa dần với nước hồ Bối Him là một. Kì lạ thay, nước hồ Bối Him như dẫn chàng lại gần tảng đá Gi. Hec-quyn cảm thấy nước hồ Bối Him đang nhập trong từng mạch máu của mình vậy, người chàng toát lên một cảm giác lâng lâng khó tả. Đá Gi đã ở rất gần rồi. Hec-quyn chạm tay vào hòn đá Gi. Nước hồ dềnh lên, giống như người thiếu nữ e lệ vừa rùng mình vậy. Hec-quyn đặt cả hai tay chạm vào hòn đá Gi. Nước hồ càng sóng ngầm mạnh hơn. Hòn đá Gi rung chuyển làm Hec-quyn cũng cảm nhận rõ sự thay đổi. Nó đang từ từ trồi lên trên mặt nước.
Một mùi hương thơm mát tỏa ra khắp vùng. Con chim K’ Buôi ngừng hót, nhành lan Hơ Le không dám rực rỡ nữa. Nước hồ trong vắt đến mức soi gương được, còn hòn đá Gi thì nằm thật đẹp giữa mặt hồ phẳng lặng.

Kì 18
Hec-quyn lại trở về buôn làng để báo công với già làng Khâu, nơi ấy nàng Săn Ợp Bít đang đợi chờ chàng dũng sĩ Hec-quyn từng giờ từng phút. Tin hồ Bối Him đã trong xanh trở lại, người Tây Nguyên và muông thú đã có thể uống nước hồ, đã có thể tắm nước hồ, làm mọi người trong buôn làng mừng vui lắm. Họ mổ lợn, giết gà để cúng Giàng, để ăn mừng những chiến công của Hec-quyn. Có thêm một niềm vui nữa là kể từ khi nàng Săn Ợp Bít đến đây, việc vui gì của buôn làng cũng có thêm món vật Gi Đooc, mọi người ai cũng hào hứng lắm.
Già làng Khâu đứng ra giữa nhà rông và nói lớn:
– Ơi chúng buôn làng ta, Hec-quyn, đứa con của Tây Nguyên rực lửa, chiến binh tài ba của Giàng, đã thực hiện được mười một kì công mà Giàng giao phó. Hec-quyn của buôn làng ta đã thuần phục được con ngựa Minsk bất kham, đã lấy được bộ áo giáp da báo gấm huyền thoại, đã giết được bầy cá sấu dữ ở sông D’ rông Nôn, đã tìm được cây lan rừng Hơ Le qúy hiếm trong truyền thuyết, đã lấy được nước tiên ở máng nước kì bí trong lòng thác Sy Pút, chèo thuyền độc mộc làm từ cây cổ thủ Du Rêk vượt ghềnh đá Muông Đốc, học
Đang xem bài viết 12 kì công của Hec-quyn tại mtinhban.com
Game Tương Tự
HẮN VÀ EM – MỘT CHUYỆN TÌNH
Tách cà phê muối
Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
Anh Hùng Xạ Điêu-Chương 1
Thôn Phệ Tinh Không (Chương 1-5)
Game Ngẫu Nhiên
Anh cứ khóc đi !
[Chuyện có thật] Ma nữ
Chạm tay vào hạnh phúc
Người con trai trên sân thượng
Truyện Ngắn - Cô Gái Điên Và Anh Cảnh Sát
Tags: 12, , công, của, Hec-quyn, 12 kì công của Hec-quyn, 12 kì công của Hec-quyn, 12 kì công của Hec-quyn, Vât phâm sk trung thu 2015 avt, Taj hjnh nen nhan vat army, phá băng thông mới tháng 8 năm 2015, hinh nen minion dep nhat, Tai game nong trai nuoi thu jar, phim sec mien phi an do, su kien code ngoc rong, truy kich nam 2015 nanh doc can chien zombis, Tai phan mem tiet kiem pin cho may c2, ngoc rong onlinecach reset nv nhan ngoc tu bo mong, Tai game hack mua tiên world at arms cho java, tai zalo mơinhat 2015, teamobiarmy2, Mua thu cươi xe may game ninja oline ơ đâu, Full fram trong avatar la bao nhieu, game cho dt blackberry z3, game lam tinh 3d, huong dan ban kd2 trong army2, Nguyen lieu de lam sk trung thu 2015, 34 phim sex online cho dt, thay doi sdt hiep si online, phim ninja xes, keengvn cho java, tai phim hentai cho dien thoai di dong voi dung luong thap, tai game dragon mania hack tien, doc truyen hinh set pookemon, những doan doi thoai vk ck hay, tai game zinba jar, khau thuat hack game avatar musik, Tai game fort apocalypse tieng anh crack, Tai game chien truong muôn thu cho java, hentai se x cong chua phep thuat, Cach đâp non ao thuât ngay thanh vv, mtaivemobitagthu thuat lam do ngay thanh vv avatar, anh lôn dep xinh anh sương, nhan gian hien ao, ngay bao den su kien trung thu trong avatar co nhung do j, lam sao co kiem cuong chien co, cach hack tien dragon mania cho lumia, Tai age empires the asiandynasties 3 khong can kick hoat, gas winphone, Can goc chicky army 3, lam the nao kiem duoc pet trong game hiep si, Themes s60v3, Đôc bao sex loan luân me con mơi nhât, Hinh sex cu dau rong, Tai theme bong da cho dt x2, Tai giao dien kiem hiep dep cho dt, tai game army hack xoay man hinh, tai game army xoay man hinh cam ung, Tai phimsex tinh cam, Gicode army, Thu thuat san d ra sao pha le, mtaivemobitagthu thuat san sao pha le nro, avatargiam do hoa, Game hoa an chuong 1 crack them quan, cach xoá 1nich facebook, ,
Truyện Teen, Đọc Truyện Teen
Mai Văn Mẫn
©2012 - 2017
Online: 9
Check Google Page Rank U-ONC-STAT
DMCA.com Protection Status